
Mẹ và ba nhìn nhau, mắt đỏ hoe, sau một ngày dài với những trận cười, nước mắt, và vô số cơn giận. Không phải vì ba, mẹ ghét nhau, mà vì con – đứa trẻ 5 tuổi hiếu động, không thể ngồi yên dù chỉ vài phút – khiến mọi phương pháp giáo dục trở nên rối loạn. Mỗi lần con ném đồ chơi, bỏ chạy hay la hét, mẹ cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt, trong khi ba giận dữ, muốn áp dụng kỷ luật cứng rắn. Một bên mềm mỏng, kiên nhẫn; một bên nghiêm khắc, quyết liệt. Hai quan điểm đối lập khiến ba, mẹ lạc vào mê cung bất đồng, và tình yêu, dường như, đang bị thử thách ngay giữa những bữa cơm gia đình căng thẳng.
Buổi sáng bắt đầu bằng sự mệt mỏi. Con chạy quanh nhà trong khi mẹ cố gắng mặc quần áo cho con, ba thúc giục: “Nhanh lên, con sẽ trễ trường mầm non!” Một câu nói tưởng chừng bình thường, nhưng hôm nay lại trở thành ngòi nổ. Con khóc, la hét, bỏ chạy ra cửa, kéo theo hàng loạt tiếng va đập, tiếng ném đồ chơi. Mẹ muốn ôm con để an ủi, nhưng ba kéo con về, giọng nóng nảy: “Đừng mềm mỏng nữa, phải nghiêm khắc!” Mẹ quay lại nhìn ba, tim đập nhanh, cảm giác tức giận và bất lực đan xen. Ba, mẹ cùng mệt, cùng lo lắng, nhưng cách nhìn và cách hành xử khác nhau khiến mọi thứ trở nên căng thẳng.
Mỗi buổi tối, khi con ngủ, mẹ ngồi trên giường, tay ôm mặt, nước mắt trào ra không phải vì yếu đuối, mà vì mệt mỏi. Mệt mỏi khi phải giải thích cho ba về cách tiếp cận đúng đắn với trẻ ADHD, mệt mỏi khi phải nhẫn nhịn những cơn bốc đồng, những lời từ chối hợp tác, sự phản kháng và hiếu động của con. Ba cũng không khá hơn. Ba nhìn con nằm ngủ, bàn tay run run, tự hỏi: “Mình có đang quá cứng nhắc không? Hay mình quá bao bọc? Mình đã làm đủ chưa?” Ba, mẹ cùng chìm trong vòng xoáy mệt mỏi và tội lỗi, đôi khi trách móc nhau, đôi khi tự trách chính mình, đôi khi chỉ còn lại im lặng – cái im lặng nặng nề như có thể nghiền nát trái tim.
Nhưng ba, mẹ biết rằng, đằng sau những hành vi bốc đồng, những lời từ chối hợp tác, là một đứa trẻ khao khát được hiểu, được yêu thương, được hỗ trợ để vượt qua những rối loạn hành vi mà chính con không thể kiểm soát. Ba, mẹ nhìn thấy sự sợ hãi, bối rối trong mắt con khi bị nhắc nhở, những khoảnh khắc con tự trấn tĩnh, cố gắng làm theo hướng dẫn dù rất khó. Những khoảnh khắc nhỏ bé ấy đủ để ba, mẹ kiên định, đủ để ba, mẹ tiếp tục đồng hành, bất chấp mọi mâu thuẫn, bất chấp những buổi tối nước mắt rơi lặng lẽ.
Ngày qua ngày, ba, mẹ bắt đầu học cách thống nhất trong việc dạy con. Không phải ai đúng, ai sai, mà là tìm ra con đường đồng hành phù hợp với đặc điểm riêng của con. Mẹ nhẫn nại giải thích từng hành vi của con, chỉ ra lý do tại sao không nên phản ứng theo cảm xúc, và hướng dẫn ba cách mềm mỏng hơn để kiềm chế nóng giận. Ba cố gắng học cách kiềm chế, quan sát từng cử chỉ, từng phản ứng của con, ghi nhận những tiến bộ dù nhỏ nhất. Ba, mẹ thử các phương pháp khác nhau: từ việc thiết lập quy tắc rõ ràng, thời gian biểu nhất quán, đến việc khen thưởng từng hành vi tích cực. Dần dần, thay vì mâu thuẫn, ba, mẹ tạo ra những giới hạn đầy yêu thương, giúp con biết rằng dù có quậy phá hay phản kháng, mẹ và ba luôn là bờ vai vững chắc, luôn sẵn sàng đồng hành.
Hành trình này không dễ dàng. Những ngày tồi tệ vẫn đến, những cơn giận vẫn thử thách lòng kiên nhẫn của ba, mẹ. Có những hôm, mẹ bật khóc trong bếp khi con ném đồ ăn ra sàn, ba nắm tay mỏi mệt nhưng vẫn cố gắng kiềm chế, rồi cùng nhau nhặt từng mẩu thức ăn, lau từng vết bẩn. Có những hôm, con từ chối ăn, không chịu mặc quần áo, chạy quanh nhà không nghe lời, khiến cả ba, mẹ kiệt sức, chỉ muốn gục xuống và bỏ cuộc. Nhưng qua từng tuần, từng tháng, ba, mẹ nhận ra rằng chính sự kiên định và thống nhất trong tình yêu mới là “liều thuốc” quan trọng nhất giúp con từng bước vượt qua rối loạn, học cách kiểm soát hành vi, và dần dần tìm thấy sự bình yên trong chính mình.
Không chỉ là con, chính ba, mẹ cũng trưởng thành. Ba, mẹ học được cách kiềm chế cảm xúc, học cách hợp tác, học cách thấu hiểu nhau. Mỗi bước đi trên hành trình này đều thử thách, nhưng đồng thời là cơ hội để ba, mẹ trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình – kiên nhẫn, đồng cảm và bền bỉ hơn. Ba, mẹ hiểu rằng mâu thuẫn không phải là thất bại, mà là quá trình học hỏi và điều chỉnh. Ba, mẹ mệt mỏi, bất lực, nhưng không bỏ cuộc. Yêu thương không chỉ là cảm xúc, mà là sự kiên trì, là đồng hành bền bỉ ngay cả khi mọi thứ dường như chống lại mình.

Trong những đêm dài nhìn con ngủ, mẹ và ba nhìn nhau, không cần lời nói, cũng hiểu rằng từng trận cơn giận, từng lần bất hợp tác, từng sự khác biệt của con đều là cơ hội để ba, mẹ trưởng thành – trưởng thành trong cách làm cha mẹ, trưởng thành trong tình yêu kiên định, và quan trọng nhất, trưởng thành cùng con trong hành trình chiến đấu với rối loạn hành vi ADHD.
Ba, mẹ nhận ra rằng, để đồng hành cùng con, không ai có thể làm một mình. Sự khác biệt trong cách dạy, trong quan điểm, không phải là rào cản mà là cơ hội để học hỏi và điều chỉnh. Ba, mẹ dần biết cách nói chuyện với nhau trước khi mệt mỏi chi phối, dần biết cách quan sát và hiểu những tín hiệu tinh tế của con, từ tiếng thở dài, ánh mắt sợ hãi, đến những hành động nhỏ bé nhưng mang thông điệp lớn: “Con cần được hiểu, con cần được yêu thương.”
Những ngày tồi tệ vẫn đến, nhưng giờ đây ba, mẹ biết rằng, bất cứ khi nào con quậy phá hay phản kháng, ba, mẹ sẽ không bỏ cuộc. Ba, mẹ sẽ kiên định, thống nhất và yêu thương – vì ba, mẹ hiểu rằng, tình yêu không phải lúc nào cũng dễ dàng, nhưng tình yêu bền bỉ sẽ giúp con, giúp gia đình, vượt qua mọi thử thách.
Hành trình đồng hành cùng con ADHD là một chặng đường dài đầy mệt mỏi, nước mắt và cả sự bất lực, nhưng cũng đầy những khoảnh khắc hy vọng, tiến bộ và hạnh phúc. Và cuối cùng, khi nhìn con ngủ say, mẹ và ba biết rằng ba, mẹ đã làm tất cả những gì có thể – không hoàn hảo, không dễ dàng, nhưng đầy yêu thương, kiên định và không bao giờ bỏ cuộc.