Menu Đóng

Ai Đã Bao Giờ Nghĩ Đến Nỗi Đau Của Cha Mẹ Khi Con Mình ‘Khác Biệt’?

Ngày 24 tháng 8 năm 2024

Con yêu của mẹ,

Đêm nay, khi cả nhà đã chìm vào giấc ngủ mà mẹ vẫn không thể nào chợp mắt, lòng mẹ lại nặng trĩu những cảm xúc không thể gọi thành tên. Mẹ viết những dòng này – không chỉ gửi cho con, mà còn gửi cho chính mẹ, gửi cho ba, và gửi cho những nỗi đau âm thầm mà chúng ta đã cùng nhau đi qua.

Đã bao lần mẹ tự hỏi: “Tại sao?” – khi bác sĩ nói rằng con thuộc phổ tự kỷ. Tim mẹ như bị ai bóp nghẹt. Cảm giác như cả thế giới sụp đổ. Nhưng rồi, mẹ phải đứng dậy, lau nước mắt và bắt đầu hành trình đồng hành với con – hành trình mà đôi khi mẹ thấy mình chỉ có một mình trên con đường đầy đá nhọn này.

Cảm giác bản thân như bị bỏ lại phía sau

Người ta nhìn vào con – và nhìn vào mẹ – bằng ánh mắt thương hại hoặc phán xét. Có người nói mẹ “Không biết dạy con”, “Không quan tâm tới con”. Có người bảo: “Chắc tại mẹ chiều quá, nên con mới vậy.” Những lời nói ấy, như từng nhát dao xoáy vào tim mẹ. Không ai biết rằng, mẹ đã từng đêm thức trắng tìm tài liệu, tham gia những buổi can thiệp, học cách chơi với con, học cách nói với con – chỉ để mong một ngày con gọi “Mẹ ơi!” một cách tự nhiên.

Nhưng xã hội, đôi khi, không khoan dung với những đứa trẻ “khác biệt”. Và cũng không dịu dàng với những người mẹ như mẹ.

Ba con – người đàn ông luôn tỏ ra mạnh mẽ – cũng có những đêm lặng lẽ khóc một mình. Ba từng nói với mẹ:
“Anh ước có thể đổi tất cả chỉ để con bình thường như bao đứa trẻ khác…”
Nhưng rồi, ba lại phải tỏ ra bình tĩnh, phải đi làm, phải gánh cả gia đình, trong khi mẹ gánh những buổi trị liệu và ánh nhìn của thiên hạ. Cả hai đều mệt mỏi. Cả hai đều thấy mình lạc lõng. Đôi khi, mẹ và ba không nói chuyện nhiều với nhau nữa, không phải vì không yêu thương, mà vì mỗi người đang cố gồng để không gục ngã.

Cảm giác như cả thế giới đang quay lưng lại với bố mẹ vậy.

Có những hôm mẹ dắt con đi chơi, nhìn các bạn nhỏ cười đùa cùng nhau, mẹ cảm giác như chúng ta đang đứng ngoài cuộc vui của thế giới. Con ngồi lặng một góc, đung đưa theo nhịp riêng. Còn mẹ, đứng nhìn, cố nở nụ cười nhưng trong lòng như có ngàn mũi kim đâm.

Người ngoài đâu biết rằng mẹ cũng muốn con chạy nhảy, cũng muốn con biết chia sẻ niềm vui, cũng muốn con có những người bạn thực sự. Nhưng thay vào đó, họ chỉ buông những lời làm tổn thương mà không hề hiểu rằng mẹ đã kiệt sức đến mức nào.

Nhưng mẹ vẫn sẽ đi cùng con, dù cô đơn đến đâu

Con yêu, dù có những ngày mẹ thấy như mình đang chiến đấu một mình, mẹ vẫn sẽ đi cùng con đến cuối con đường. Mẹ biết, đằng sau thế giới lặng im của con là một tâm hồn trong trẻo, chỉ chờ được chạm tới.

Mẹ viết bức thư này để tự nhắc mình – và nhắc ba – rằng chúng ta không được bỏ cuộc. Có thể xã hội chưa hiểu, có thể con đường còn dài, nhưng chỉ cần con còn ở đây, chỉ cần gia đình mình vẫn bên nhau, thì mẹ vẫn còn lý do để đứng vững.

Con à, một ngày nào đó, mẹ tin con sẽ gọi “Mẹ ơi”, sẽ mỉm cười với ba, sẽ chạy đến ôm ba mẹ thật chặt. Ngày đó, mẹ tin, sẽ đến.

Thương con,

Bài liên quan

Home
Hotline
Chỉ đường
Zalo Chat
Tư vấn