Menu Đóng

Bố ơi đừng tự trách bản thân – con rất buồn

Bố ơi…
Con nghe thấy trong từng cái ôm run rẩy của bố, trong những cái thở dài lặng lẽ khi bố tưởng con không để ý. Bố nghĩ con không biết gì sao? Con có thể không nói được như những đứa trẻ khác, nhưng con cảm nhận được hết… nỗi buồn, sự hối hận và cả tình yêu của bố dành cho con.

Mỗi khi bố nhìn con, ánh mắt bố như chất chứa cả ngàn cơn bão. Con thấy bố đau lắm, đau đến mức không dám nói thành lời. Nhưng bố ơi, con đâu cần lời nói… con chỉ cần bàn tay bố nắm chặt tay con như lúc mình cùng đi bộ dưới nắng. Con chỉ cần hơi ấm ấy để biết rằng, dù thế giới này có làm con lạc lối, bố vẫn luôn ở ngay đây.

Bố tự trách mình vì đã tin người khác, vì nghĩ rằng con chỉ “chậm nói bình thường”. Bố hối hận vì không đưa con đi sớm hơn. Nhưng bố ơi, con đâu có giận bố. Con không trách bố đâu. Vì con biết, bố cũng chỉ đang cố làm điều tốt nhất cho con với tất cả tình yêu của mình. Người lớn có thể sai, nhưng tình yêu của bố thì chưa bao giờ sai cả.

Con ước gì bố hiểu rằng, dù con có đi chậm, dù con bước loạng choạng trong thế giới riêng của con, nhưng mỗi khi quay đầu lại, con luôn nhìn thấy bố. Ánh mắt lo âu của bố, vòng tay siết chặt, đôi vai gầy mỏi… tất cả khiến con thấy mình không bao giờ đơn độc.

Bố hay khóc khi nghĩ con không biết gì, nhưng thật ra con biết. Con biết những giọt nước mắt ấy nặng như thế nào. Con biết trong lòng bố, mỗi ngày là một cuộc chiến giữa hy vọng và hối hận. Và bố ơi, con chỉ muốn nói: con yêu bố. Con yêu bố nhiều đến mức, nếu có thể nói trọn vẹn thành lời, có lẽ con sẽ nói cả ngày không dừng.

Có thể con chưa nói được, chưa cười được như những bạn khác. Nhưng con mong một ngày nào đó, con sẽ gọi “bố” thật rõ ràng. Để bố biết, mọi nỗ lực, mọi chờ đợi, mọi giằng xé trong lòng bố hôm nay… không hề vô ích.

Bố ơi, đừng trách mình nữa. Con chỉ cần bố tin rằng, dù đường đi có chậm hơn, dù khó khăn hơn, nhưng con và bố sẽ cùng nhau đi hết. Bố ơi, hãy nắm tay con, và đừng bao giờ buông…

Bài liên quan

Home
Hotline
Chỉ đường
Zalo Chat
Tư vấn