Menu Đóng

Con không dám giơ tay phát biểu, những nỗi sợ bị đánh giá âm thầm lớn lên

Tôi không nhận ra vấn đề của con từ những giọt nước mắt, cũng không phải từ những cơn chống đối hay bùng nổ cảm xúc. Tôi nhận ra nó từ một sự im lặng rất ngoan ngoãn. Con tôi đến lớp đều đặn, làm bài đầy đủ, điểm số ổn định. Trong mắt nhiều người, con là một đứa trẻ “không có gì đáng lo”. Nhưng chỉ tôi – người ngồi cạnh con mỗi tối – mới thấy được một nỗi sợ đang lớn dần lên trong con, lặng lẽ và âm thầm.

Buổi họp phụ huynh hôm ấy trôi qua rất nhanh. Cô giáo chỉ nói một câu tưởng chừng rất nhẹ: “Bé hiểu bài nhưng ít khi giơ tay phát biểu. Khi được gọi thì trả lời nhỏ và né tránh ánh mắt.” Tôi mỉm cười xã giao, trong lòng tự trấn an rằng con chỉ nhút nhát, rồi sẽ khác thôi. Tôi từng nghĩ như rất nhiều cha mẹ khác: trẻ con mà, lớn lên sẽ tự tin hơn.

Nhưng tối hôm đó, khi con nằm cạnh tôi, giọng thì thầm gần như tan vào bóng tối, con nói: “Con sợ nói sai. Con sợ các bạn nhìn con.” Tôi lặng người. Hóa ra, phía sau sự im lặng ấy là một thế giới đầy lo lắng, nơi con phải đối diện với nỗi sợ bị đánh giá mỗi ngày mà không biết chia sẻ cùng ai.

Con không sợ học. Con sợ ánh nhìn. Con không sợ câu hỏi. Con sợ cảm giác bị đặt vào trung tâm. Với người lớn, giơ tay phát biểu chỉ là một hành động rất bình thường. Nhưng với con, đó là khoảnh khắc phải bước ra khỏi vùng an toàn, phơi bày suy nghĩ của mình trước hàng chục ánh mắt, trước khả năng bị chê cười, bị so sánh, bị đánh giá. Và trong thế giới non nớt của con, những điều ấy đủ để làm tim con đập nhanh, cổ họng nghẹn lại, bàn tay không thể nhấc lên.

Tôi đã từng nghĩ mình là một người mẹ nhẹ nhàng. Tôi không la mắng, không ép buộc. Nhưng nhìn lại, tôi hiểu rằng mình đã vô tình làm nỗi sợ của con lớn hơn. Tôi từng hỏi con: “Sao con không giơ tay? Con biết bài mà.” Tôi từng động viên: “Có gì đâu mà sợ.” Tôi từng mong con mạnh mẽ hơn, tự tin hơn, mà không nhận ra rằng mỗi câu nói ấy đều đang phủ nhận cảm xúc rất thật trong con. Với con, nỗi sợ không phải là điều có thể biến mất chỉ vì người lớn bảo rằng “không có gì đáng sợ”.

Rối loạn lo âu ở trẻ không phải lúc nào cũng biểu hiện bằng những cơn hoảng loạn. Nhiều khi, nó ẩn mình trong sự ngoan ngoãn, trong việc né tránh, trong lựa chọn im lặng để được an toàn. Những đứa trẻ như con tôi thường rất nhạy cảm. Các con cảm nhận ánh nhìn, thái độ, lời nói của người khác rõ hơn mức người lớn tưởng. Mỗi lần không giơ tay, không phải vì con không muốn thể hiện, mà vì con đang tự bảo vệ mình khỏi nguy cơ bị tổn thương.

Có những lúc tôi ngồi trong lớp, nhìn con từ xa. Tôi thấy con dõi theo bạn khác phát biểu, ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa sợ hãi. Tôi thấy tay con nhúc nhích, rồi lại đặt xuống. Tôi thấy rõ trong con một cuộc đấu tranh rất âm thầm: muốn thử, nhưng không dám. Và chính khoảnh khắc ấy khiến tim tôi đau hơn bất kỳ điểm số nào. Tôi không sợ con học kém. Tôi sợ con quen với việc rút lui, quen với cảm giác mình không đủ an toàn để xuất hiện.

Hành trình đồng hành cùng một đứa trẻ lo âu là hành trình mà cha mẹ phải học cách kiên định theo một cách rất khác. Kiên định không phải là kéo con bước ra phía trước, càng không phải là thúc ép con vượt qua nỗi sợ bằng mệnh lệnh. Kiên định là chấp nhận đi chậm, chấp nhận những bước lùi, chấp nhận rằng con cần rất nhiều thời gian để cảm thấy an toàn.

Tôi học cách im lặng khi con kể rằng hôm nay con lại không giơ tay. Tôi học cách không để thất vọng hiện lên trên gương mặt. Tôi học cách nói với con rằng việc con nghĩ đến chuyện giơ tay cũng đã là một nỗ lực đáng trân trọng. Chúng tôi bắt đầu từ những điều rất nhỏ: con kể lại bài học cho tôi nghe, con tập nói to hơn khi ở nhà, con chia sẻ cảm xúc của mình thay vì giấu đi. Mỗi bước đi đều nhỏ bé, nhưng là bước đi của con, theo nhịp độ của con.

Có những ngày tôi mệt mỏi. Có những lúc tôi tự hỏi liệu mình có đang làm đúng hay không. Nhìn con thu mình, tôi cũng lo sợ cho tương lai của con. Tôi sợ rằng nếu mình không đủ kiên nhẫn, con sẽ càng khép chặt cánh cửa của mình. Nhưng rồi tôi nhận ra, điều con cần không phải là một người dẫn đường luôn thúc giục, mà là một người sẵn sàng ở lại, đủ lâu, để con tin rằng mình không đơn độc trong nỗi sợ ấy.

Rối loạn lo âu không biến mất sau một lần dũng cảm. Có thể hôm nay con giơ tay, nhưng ngày mai lại không. Có thể con tiến lên, rồi lại chùn bước. Và điều đó không có nghĩa là con thất bại. Điều đó chỉ có nghĩa là con đang học cách đối diện với nỗi sợ theo cách an toàn nhất đối với mình.

Giờ đây, tôi không còn hỏi con “Tại sao con không giơ tay?”. Tôi hỏi con “Lúc đó con cảm thấy thế nào?”. Tôi không còn mong con trở thành một đứa trẻ luôn nổi bật. Tôi chỉ mong con đủ an toàn để là chính mình, dù là trong im lặng hay trong lời nói. Tôi tin rằng, khi một đứa trẻ được thấu hiểu và không bị bỏ lại trong nỗi sợ, sự tự tin sẽ đến, chậm rãi nhưng bền vững.

Nếu bạn đang là cha mẹ của một đứa trẻ không dám giơ tay phát biểu, xin hãy tin rằng con bạn không yếu đuối. Con chỉ đang mang trong mình một nỗi lo rất thật. Và điều có thể giúp con nhất không phải là lời thúc ép, mà là sự kiên định dịu dàng của người lớn. Kiên định ở lại, kiên định lắng nghe, kiên định yêu thương ngay cả khi con chưa thể bước ra ánh sáng.

Bởi đôi khi, điều làm một đứa trẻ dũng cảm không phải là lời khuyên phải mạnh mẽ, mà là cảm giác chắc chắn rằng: dù con có sợ, bố mẹ vẫn ở đây, không rời đi.

Home
Hotline
Chỉ đường
Zalo Chat
Tư vấn