
Hôm nay, bố ngồi xuống, mở cuốn sổ đã cũ và viết lại những dòng mà có lẽ rất nhiều lần bố muốn thở dài hơn là thổ lộ. Không biết từ bao giờ, những buổi tối trong gia đình mình – thời điểm lẽ ra phải là lúc cả nhà quây quần, được nghỉ ngơi sau một ngày dài – lại trở thành những cuộc chiến không có người thắng cuộc. Con trai của bố, cậu bé 4 tuổi với đôi mắt sáng và năng lượng dường như không bao giờ cạn, luôn khiến bố mẹ loay hoay trong hành trình ăn – tắm – ngủ mỗi ngày.
Bố nhớ rõ những bữa ăn vốn dĩ chỉ kéo dài 20 phút nhưng với con, có khi kéo dài cả tiếng đồng hồ. Mẹ đặt đồ ăn xuống trước mặt con, nhẹ nhàng gọi con lại bàn, nhưng con chỉ ngồi chưa được vài phút đã đứng dậy chạy vòng quanh nhà như có chiếc lò xo bật sẵn trong người. Bố gọi con nhiều lần, có khi đến khản cả giọng, nhưng con chỉ quay lại được vài muỗng rồi lại biến mất sau cánh cửa phòng. Có những lúc bố đã lỡ quát con, không phải vì bố giận con thật sự, mà vì cảm giác bất lực dâng lên khiến bố không thể kiềm chế. Nhìn sang bên cạnh, bố thấy mẹ mắt đỏ hoe, còn bản thân bố thì thấy tủi thân và thất vọng về chính mình. Bố không giận con, bố chỉ giận bản thân vì không biết phải làm sao để con ngồi yên mà ăn trọn vẹn một bữa cơm.
Rồi đến giờ tắm. Thật lòng bố chưa bao giờ nghĩ việc này có thể mệt đến vậy. Con chạy quanh nhà, trốn trong góc, chui xuống gầm bàn, ôm đồ chơi chạy tiếp, vừa cười vừa né tránh. Mỗi buổi tối, bố đều phải rượt theo con như đang chơi trò đuổi bắt không hồi kết. Khi bế được con vào nhà tắm, những tưởng mọi thứ đã xong, thì con lại vặn vẹo, la hét, khiến nước bắn tung toé khắp phòng. Có hôm bố ngồi bệt xuống nền nhà tắm, nghe tiếng nước chảy mà thấy lòng mình trống rỗng. Một người đàn ông tưởng chừng mạnh mẽ như bố, vậy mà có lúc lại cảm thấy mình không còn chút sức lực nào.
Đêm xuống cũng không khá hơn. Con không chịu nằm yên, xoay ngang xoay dọc, rồi bật dậy chạy sang phòng khác hoặc lại lấy đồ chơi nói chuyện một mình. Bố mẹ thay phiên nhau nằm bên cạnh con, kể chuyện, hát ru, tắt đèn, bật đèn vàng, thử đủ mọi cách… nhưng con vẫn không thể ngủ. Có những đêm 11 giờ con vẫn còn tỉnh như chưa từng chạy nhảy suốt cả ngày. Mẹ quay sang nhìn bố, mỏi mệt hỏi: “Anh ơi, con mình có sao không?” Bố muốn nói rằng không sao cả, nhưng trong lòng bố, nỗi lo dần lớn lên từng chút một. Có những phút giây bố không dám thừa nhận: bố sợ. Sợ rằng con đang gặp vấn đề mà bố mẹ chưa nhận ra. Sợ rằng những tiếng la mắng vô tình lại đang khiến con tổn thương. Sợ rằng một ngày nào đó con sẽ thu mình lại, không muốn chia sẻ cùng bố mẹ nữa.
Những lời nhận xét bắt đầu xuất hiện từ nhiều phía. Cô giáo mầm non nhẹ nhàng nói rằng con hơi hiếu động hơn so với các bạn khác và khó tập trung vào hoạt động chung. Bà nội thì buông tiếng thở dài mỗi khi thấy con chạy nhảy liên tục mà không đứng yên lấy một phút. Người quen, bạn bè của bố mẹ thì động viên rằng “trẻ con mà, lớn sẽ hết”, nhưng ngày qua ngày, mọi thứ không hề “hết”. Ngược lại, càng lúc càng khiến bố và mẹ trĩu nặng trong lòng.
Mỗi tối, khi con ngủ được, bố mẹ ngồi tựa vào nhau mà chẳng ai còn sức nói câu nào. Cảm giác như hai người chiến sĩ vừa bước ra khỏi trận chiến – không thắng, không thua, chỉ là tạm nghỉ. Mẹ nhiều đêm trăn trở, đọc rất nhiều bài viết về hành vi của trẻ, còn bố thì âm thầm tìm hiểu về những biểu hiện mà con đang gặp phải. Càng đọc, càng lo. Càng tìm hiểu, càng thấy bất an. Và rồi có đêm mẹ bật khóc, giọng nghẹn lại: “Em sợ mình đã bỏ qua điều gì đó ở con…” Bố chỉ ôm mẹ, dù bố biết chính mình cũng đang ngập trong những câu hỏi chưa có lời giải.
Đỉnh điểm là một ngày cô giáo gọi bố đến sớm vì con chạy quanh lớp quá nhiều, không thể tham gia vào hoạt động chung. Khi bố tới nơi, con đang xoay vòng như chú chim nhỏ bị mắc kẹt trong căn phòng quá chật. Bố bế con, quay sang nhìn mẹ đang đứng trước cửa lớp, và cả hai không cần nói thêm lời nào. Bố mẹ hiểu rằng đã đến lúc cần đưa con đi thăm khám. Không phải vì muốn gắn cho con một nhãn nào đó, càng không phải vì bố mẹ muốn nghe điều gì tiêu cực, mà vì bố mẹ muốn hiểu con rõ hơn – hiểu con đang cần gì, hiểu bản thân phải làm gì để những buổi ăn – tắm – ngủ không còn là những cơn ác mộng kéo dài.

Ngày đưa con đi khám, bố nắm tay con thật chặt mà lòng run nhẹ. Bác sĩ quan sát con, nói chuyện với con, nhìn thấy cả sự nghịch ngợm quen thuộc mà bố mẹ đã quá quen thuộc. Còn bố mẹ, ngồi bên cạnh, vừa thương con vừa tự trách mình. Không biết mình đã từng sai chỗ nào? Không biết mình có quá cứng nhắc hay quá mong chờ vào con? Không biết mình có đủ kiên nhẫn để đồng hành cùng con trên chặng đường dài phía trước hay không?
Bố viết lại những dòng này như viết cho chính mình – để nhắc rằng sự mệt mỏi không làm bố mẹ yêu con ít đi. Sự hoang mang không chứng minh bố mẹ tệ. Và quyết định đưa con đi khám không phải là thừa nhận thất bại, mà là cách bố mẹ cố gắng yêu con đúng đắn hơn. Nếu một ngày nào đó con đọc được những dòng này, bố mong con hiểu rằng bố mẹ đã từng rất lo, rất sợ, có lúc gần như kiệt sức… nhưng chưa bao giờ ngừng cố gắng vì con. Con chính là lý do để bố mẹ học lại cách kiên nhẫn, học lại cách yêu, học lại cách lắng nghe.
Hành trình này chắc chắn còn dài. Sẽ còn những buổi tối khó khăn, những bữa ăn chưa trọn vẹn, những lần con chạy không điểm dừng. Nhưng bố mẹ sẽ đi cùng con, từng chút một. Vì con là cả thế giới của bố mẹ. Và bố tin, chỉ cần gia đình mình nắm tay nhau, mọi điều rồi cũng sẽ tìm được lối đi dịu dàng hơn.