
Đứa con trai bé bỏng của bố,
Bố đang ngồi đây, trước tờ giấy trắng, tay run run, đầu óc rối tung, và tim thì đập loạn nhịp. Mẹ vừa gọi điện cho bố. Giọng mẹ nghẹn lại, từng chữ như găm thẳng vào ngực bố: “Bác sĩ nói… con bị tự kỷ.”
Bố im lặng. Không phải vì bố không nghe rõ, mà vì bố không thể tin. Trong sáu năm qua, bố vẫn nhìn con cười, vẫn thấy con chạy vòng vòng trong sân, vẫn nghe tiếng con phát ra — đôi khi là những âm thanh vụn vỡ, chưa thành lời. Bố từng nghĩ, “chậm thôi, rồi con sẽ nói, sẽ giống những đứa trẻ khác.” Nhưng giờ… bố phải đối diện với một sự thật mà bố không hề chuẩn bị tinh thần để nghe.
Bố thấy mình như vừa rơi xuống một khoảng tối sâu hun hút. Xung quanh im phăng phắc, chỉ còn tiếng tim đập và tiếng thở nặng nhọc của chính mình. Trong đầu bố liên tục vang lên câu hỏi: “Tại sao lại là con? Tại sao là gia đình mình? Vì sao lại như vậy?” Bố muốn phản bác, muốn nói với bác sĩ rằng họ đã nhầm, rằng con chỉ chậm một chút thôi, rằng chỉ cần thời gian… Nhưng đôi mắt lo lắng của mẹ con, giọng nói run rẩy của cô ấy, đã bóp nghẹt mọi hy vọng mong manh ấy.
Con trai à… Bố chưa từng nghĩ một ngày nào đó mình sẽ phải tra Google về “tự kỷ là gì”, “nguyên nhân của tự kỷ”, “trẻ tự kỷ có khỏi được không.” Bố thấy sợ khi đọc, sợ hơn khi nghĩ về tương lai. Liệu con có thể đi học như bạn bè? Liệu con có thể tự đứng vững giữa đời? Liệu … bố mẹ có đủ sức, đủ kiên nhẫn để có thể đồng hành cùng con trên con đường này?
Bố biết, lúc này con vẫn ngồi đâu đó trong phòng, ôm món đồ chơi yêu thích, chẳng hiểu vì sao người lớn lại im lặng và nhìn con với ánh mắt vừa thương vừa xót. Con vẫn là con của bố — nhưng từ hôm nay, bố phải học cách hiểu con theo một cách khác.
Bố hoang mang, bố sốc, nhưng bố cũng biết một điều: bỏ cuộc không bao giờ là lựa chọn. Có thể bố sẽ cần thời gian để bình tĩnh lại, để tìm hiểu, để chấp nhận. Nhưng con yên tâm… dù con ở đâu trên hành trình ấy, con vẫn là niềm tự hào, là chiến binh nhỏ của bố.

Dù ngày hôm nay, bố chưa sẵn sàng. Nhưng từ ngày mai, bố sẽ bắt đầu lại tất cả. Vì con.
Bố của con.