
Mỗi ngày, khi nhìn con, mẹ lại thấy lòng mình vừa đầy hy vọng vừa trĩu nặng lo âu. Con không giống những đứa trẻ khác. Con có những khoảnh khắc bùng nổ cảm xúc, những lúc mất tập trung ngay cả với những việc đơn giản, và những hành vi khiến mẹ phải nhắc đi nhắc lại hàng trăm lần. Lúc đầu, mẹ cảm thấy bối rối, đôi khi là bất lực, nhưng rồi mẹ hiểu rằng, chính sự kiên định và nhẹ nhàng của mẹ mới là chìa khóa để con từng bước vượt qua rối loạn hành vi, để con học cách kiểm soát cảm xúc và phát triển khả năng tập trung.
Mẹ nhớ rõ những ngày đầu tiên khi nhận ra con có dấu hiệu ADHD. Câu nói “Con anh chị hơi hiếu động quá mức” của cô giáo mầm non như một cú đánh mạnh vào trái tim mẹ. Mẹ hoang mang, tự hỏi liệu mình đã sai ở đâu? Liệu có phải do mẹ nuôi dạy chưa đủ nghiêm túc, hay do con đang mắc phải điều gì đó nghiêm trọng? Tâm trạng của mẹ lúc ấy là một sự hỗn hợp giữa lo lắng, tội lỗi và bất lực. Nhưng mẹ biết mình không được quyền bỏ cuộc. Con cần mẹ, ngay cả khi mẹ chưa biết con cần gì nhất.
Trong những tuần đầu, mọi thứ dường như là một vòng luẩn quẩn. Mẹ nhắc con đi vệ sinh, mẹ nhắc con rửa tay, mẹ nhắc con ngồi vào bàn học, mẹ nhắc con không la hét, không giật đồ, không nhảy lên ghế. Lặp đi lặp lại, lần này đến lần khác, đôi khi đến mức mẹ thấy mệt mỏi rã rời. Có lúc mẹ chỉ muốn hét lên, muốn bỏ mặc mọi thứ để chạy trốn khỏi sự hỗn loạn ấy. Nhưng mẹ biết, nếu mẹ mất bình tĩnh, con sẽ không học được cách tự kiểm soát.
Vậy là mẹ học cách kiên định mà vẫn nhẹ nhàng. Mẹ hít một hơi thật sâu trước khi nhắc con, mẹ mỉm cười khi con thực hiện đúng, mẹ đặt tay lên vai con và nói: “Mẹ biết con đang cố gắng.” Ban đầu, con chưa hiểu hết, còn làm sai, còn quấy khóc. Mẹ lại nhắc lần nữa. Mẹ lại giải thích, nhẹ nhàng, kiên nhẫn. Lặp đi lặp lại, lần này đến lần khác. Đôi khi là hàng chục lần trong một buổi sáng.
Nhưng mẹ cũng phát hiện ra những khoảnh khắc tuyệt vời. Khi mẹ nhắc nhẹ nhàng, con nhìn mẹ, dừng lại và thử làm theo. Mẹ thấy con hạnh phúc khi hoàn thành việc gì đó, dù chỉ là rửa tay đúng cách hay ngồi yên trong vài phút. Những khoảnh khắc ấy như tia sáng xuyên qua mây mù, nhắc nhở mẹ rằng mọi nỗ lực không vô ích.
Tâm trạng của mẹ không phải lúc nào cũng ổn định. Có những buổi chiều mẹ về nhà, nhìn lại những mảnh đồ chơi vứt tung tóe, giấy vẽ lem nhem, và những tiếng khóc của con, mẹ cảm thấy kiệt quệ. Mẹ tự hỏi: “Mình có đủ kiên nhẫn không? Liệu con có tiến bộ không?” Nhưng ngay cả trong những khoảnh khắc hoang mang ấy, mẹ tìm thấy sức mạnh để tiếp tục. Mẹ nhắc nhở mình rằng hành trình này không chỉ là dạy con, mà còn là học cách yêu thương và kiên nhẫn.
Điều quan trọng nhất mà mẹ học được là: lặp đi lặp lại không phải là nhấn mạnh, ép buộc hay mắng mỏ. Lặp đi lặp lại là cơ hội để con học theo nhịp điệu của chính mình. Mẹ nói đi nói lại với con, nhưng luôn với giọng điệu bình tĩnh, ánh mắt dịu dàng và nụ cười khích lệ. Dần dần, con bắt đầu nhận ra các quy tắc, bắt đầu tự nhắc mình, và quan trọng hơn, con cảm thấy được an toàn, được hiểu và được yêu thương.
Mẹ cũng học cách thay đổi phương pháp khi cần. Khi con không chịu nghe lời nhắc, mẹ không ép, mà thử tạo ra trò chơi, biến việc học cách kiểm soát hành vi thành niềm vui. Khi con bồn chồn, mẹ cho con chạy nhảy trong không gian an toàn trước khi quay lại bài học. Khi con thất vọng, mẹ lắng nghe và xác nhận cảm xúc của con, thay vì phủ nhận. Những điều tưởng chừng đơn giản này lại là chìa khóa giúp con tiến bộ.

Có những ngày mẹ cảm thấy vui đến mức muốn nhảy cẫng. Con hoàn thành một việc tưởng chừng không thể, như ngồi yên ăn bữa tối cả mười phút mà không quấy khóc, hay tự giác nhặt đồ chơi sau khi chơi xong. Mẹ thấy con mỉm cười tự hào, và mẹ biết rằng mọi giọt mồ hôi, mọi lần nhắc đi nhắc lại đều xứng đáng.
Nhưng cũng có những ngày mẹ buồn bã. Khi con lại quên lời mẹ dạy, khi con la hét hay đánh người khác, mẹ thấy mình bất lực. Cảm giác ấy nặng nề như đá tảng, nhưng mẹ không được bỏ cuộc. Mẹ biết rằng sự kiên định không có nghĩa là cứng nhắc; nó có nghĩa là tiếp tục đi cùng con, dù đường dài và mệt mỏi.
Mẹ học cách kiên nhẫn với chính bản thân. Mẹ cho phép mình buồn, cho phép mình mệt mỏi, nhưng mẹ không cho phép mình từ bỏ. Mỗi lần con làm đúng một điều, mẹ nhìn vào ánh mắt con, thấy sự tự tin nhen nhóm, và biết rằng mẹ đã làm đúng. Mẹ học cách thưởng cho bản thân những khoảnh khắc yên tĩnh, nhấp một tách trà, đọc một trang sách, hoặc thậm chí là khóc một mình, để lấy lại năng lượng tiếp tục đồng hành cùng con.
Hành trình này dạy mẹ nhiều điều hơn là chỉ dạy con. Mẹ học cách kiên nhẫn, học cách yêu thương vô điều kiện, học cách nhận ra và kiểm soát cảm xúc của chính mình. Mẹ hiểu rằng con không hư, không bướng bỉnh theo kiểu thường, mà con đang chiến đấu với những thử thách riêng mà chỉ con mới hiểu. Và mỗi lần mẹ nhắc nhở con nhẹ nhàng lần thứ 100, mẹ cũng đang luyện cho mình sự kiên nhẫn và lòng bao dung.
Với những đứa trẻ ADHD, tiến bộ không đến ngay lập tức, và thất bại là điều không thể tránh khỏi. Nhưng mẹ biết rằng kiên định, nhẹ nhàng, lặp đi lặp lại một cách có ý nghĩa sẽ giúp con từng bước tiến lên. Mỗi lần con học được một kỹ năng mới, mỗi lần con tự kiểm soát được hành vi, mẹ thấy con trưởng thành và tự tin hơn. Và mẹ cũng trưởng thành theo con.
Hành trình đồng hành cùng con không hề đơn giản, nhưng nó đầy ý nghĩa. Nó là minh chứng cho sức mạnh của tình yêu, cho sự kiên định và lòng nhẫn nại. Khi mẹ học cách lặp đi lặp lại một điều 100 lần mà vẫn nhẹ nhàng, mẹ không chỉ giúp con vượt qua rối loạn hành vi, mà còn dạy con cách yêu thương, tôn trọng bản thân và người khác. Mẹ dạy con rằng, thất bại không phải là kết thúc, mà là một bước trong hành trình lớn hơn.
Mỗi ngày kết thúc, khi nhìn con chìm vào giấc ngủ, mẹ lại tự nhủ: “Ngày mai sẽ còn nhiều thử thách, nhưng mẹ sẽ ở đây, nhắc lại, kiên định và nhẹ nhàng, để con không bao giờ phải chiến đấu một mình.” Và mẹ biết rằng, chỉ cần mẹ tiếp tục đồng hành, con sẽ học cách kiểm soát bản thân, con sẽ trưởng thành, và con sẽ vững vàng hơn để đối diện với thế giới.
Vậy nên, mỗi lần mẹ nhắc lại điều gì đó lần thứ 100, mẹ không thấy mệt mỏi nữa. Mẹ thấy niềm tin, thấy hy vọng, thấy tình yêu. Mẹ thấy rằng hành trình này, dù dài và gian nan, chính là cách mẹ và con cùng nhau chiến đấu, cùng nhau trưởng thành, và cùng nhau tìm thấy ánh sáng cuối con đường.