
Có một thời gian, tôi đã nghĩ rằng làm cha mẹ tốt là phải biết cách khiến con hết buồn, hết sợ, hết lo thật nhanh. Mỗi lần con nói mình căng thẳng, tôi lập tức tìm lời để trấn an. Mỗi lần con bật khóc vì một điều gì đó rất nhỏ trong mắt người lớn, tôi vội vàng dỗ dành, phân tích, giải thích, thậm chí cố kéo con ra khỏi cảm xúc ấy càng nhanh càng tốt. Tôi tưởng đó là cách yêu thương đúng. Tôi tưởng mình đang giúp con. Cho đến khi tôi nhận ra, có những lúc điều con cần không phải là một lời khuyên, càng không phải một giải pháp, mà chỉ đơn giản là một người đủ bình tĩnh để ngồi lại bên con và lắng nghe.
Tôi đã mất rất lâu mới hiểu được điều đó. Và thành thật mà nói, đó là một trong những bài học khó nhất trên hành trình đồng hành cùng con vượt qua rối loạn lo âu.
Có những đứa trẻ không ồn ào khi lo âu. Con tôi cũng vậy. Con không la hét, không nổi loạn, không có những biểu hiện khiến người khác dễ dàng nhận ra rằng bên trong con đang là một cơn bão. Con chỉ lặng lẽ hơn. Con bắt đầu hỏi đi hỏi lại cùng một câu. Con lo trước những điều chưa xảy ra. Con sợ đến lớp vì những lý do mà người lớn nghe qua thấy rất “không đáng”. Có những sáng con ôm bụng bảo đau. Có những tối con nằm mãi không ngủ. Có những lần con chỉ ngồi im, mắt đỏ hoe rồi bất ngờ nói: “Mẹ ơi, con thấy trong đầu con không dừng lại được.”
Là một người mẹ, tôi đã hoảng.
Tôi bắt đầu làm điều mà rất nhiều cha mẹ vẫn làm khi thấy con bất ổn: cố gắng sửa mọi thứ càng nhanh càng tốt. Khi con nói sợ, tôi nói “Không sao đâu.” Khi con lo, tôi nói “Đừng nghĩ nhiều nữa.” Khi con căng thẳng, tôi tìm mọi cách đánh lạc hướng. Khi con hỏi đi hỏi lại, tôi kiên nhẫn trả lời lần một, lần hai, lần mười… rồi đến lúc mệt mỏi thì bật cáu. Tôi không hiểu vì sao càng cố trấn an, con càng bất an. Càng cố giải thích, con càng hỏi thêm. Càng cố dập tắt nỗi sợ, nỗi sợ ấy lại xuất hiện dưới một hình thức khác.
Tôi từng nghĩ có lẽ con yếu đuối hơn những đứa trẻ khác. Có lúc, trong tận cùng mệt mỏi, tôi còn tự hỏi liệu con có đang làm quá lên không. Và ngay sau đó là cảm giác tội lỗi đến nghẹt thở vì chính mình lại có thể nghĩ như vậy về con. Tôi thương con, nhưng tôi cũng kiệt sức. Tôi muốn bảo vệ con, nhưng càng cố lao vào “cứu”, tôi càng thấy mình bất lực. Có những đêm tôi nằm bên cạnh con, nghe con thở không đều trong giấc ngủ chập chờn, mà trong lòng mình chỉ có một câu hỏi: “Rốt cuộc mình phải làm gì để con bình thường lại?”
Câu trả lời chỉ thật sự bắt đầu xuất hiện khi tôi quyết định tìm đến một chuyên gia hiểu rõ về tâm lý trẻ và những biểu hiện của trẻ bị rối loạn lo âu. Trước buổi gặp đầu tiên, tôi đã nghĩ mình sẽ được hướng dẫn một danh sách các cách để con “hết lo”, “hết sợ”, “hết nghĩ nhiều”. Nhưng điều đầu tiên tôi nhận được lại không phải là cách sửa con. Đó là cách hiểu con.
Tôi được nghe giải thích rằng những biểu hiện của con không phải là bướng bỉnh, không phải nhạy cảm quá mức, cũng không phải “tính cách yếu”. Khi một đứa trẻ ở trong trạng thái lo âu kéo dài, hệ thần kinh của con có thể luôn như đang báo động. Cơ thể con phản ứng như thể nguy hiểm đang ở rất gần, ngay cả khi người lớn không nhìn thấy điều gì đáng sợ. Vì thế nên tim con có thể đập nhanh, bụng con có thể đau thật, đầu con có thể quay cuồng với những suy nghĩ lặp lại, và con thực sự cần một cảm giác an toàn chứ không chỉ cần một câu “không sao đâu”.
Điều khiến tôi thay đổi sâu sắc nhất là khi chuyên gia nói với tôi một câu rất ngắn: “Nhiều khi trẻ không cần cha mẹ sửa cảm xúc. Trẻ cần cha mẹ đủ vững để chứa được cảm xúc đó.”
Tôi đã lặng người.
Hóa ra bấy lâu nay, tôi cứ nghĩ mình đang giúp con bằng cách kéo con ra khỏi nỗi lo, trong khi điều con thật sự cần là được ở cạnh một người không sợ hãi trước chính nỗi lo của con. Một người không phủ nhận, không gạt đi, không vội vàng kết luận, không cố “sửa chữa” ngay lập tức.
Từ hôm đó, tôi bắt đầu học lại cách ở bên con.
Lần đầu tiên con nói: “Mẹ ơi, ngày mai con sợ đến lớp lắm”, tôi gần như suýt buột miệng đáp lại bằng phản xạ cũ: “Có gì đâu mà sợ.” Nhưng rồi tôi dừng lại. Tôi nhìn con và nói chậm hơn: “Mẹ nghe thấy là con đang lo nhiều về ngày mai.” Chỉ một câu như vậy thôi. Không giải thích. Không phân tích. Không đưa lời khuyên. Và tôi vẫn nhớ rất rõ ánh mắt con lúc đó. Con nhìn tôi như thể vừa được ai đó tin mình thật sự. Như thể lần đầu tiên, con không phải cố chứng minh rằng cảm xúc của con là có thật.
Có một lần khác, con bật khóc vì nói rằng trong đầu mình có quá nhiều suy nghĩ và con mệt lắm. Trước đây, tôi sẽ vội vàng bảo con đi rửa mặt, đi xem tivi, đi chơi, làm gì đó để quên đi. Nhưng hôm ấy, tôi chỉ ngồi xuống cạnh con và nói: “Nghe có vẻ con đang phải cố gắng rất nhiều để chịu đựng những điều trong đầu mình.” Con ôm chầm lấy tôi và khóc to hơn. Nếu là trước kia, tôi sẽ sợ hãi vì nghĩ mình đang làm con yếu đi. Nhưng giờ tôi hiểu, đôi khi những giọt nước mắt ấy không phải là dấu hiệu con tệ hơn. Đó là lúc cơ thể con cuối cùng cũng được thả lỏng sau một thời gian dài gồng lên.
Tôi dần nhận ra rằng lắng nghe con mà không sửa chữa không phải là một kỹ năng giao tiếp đơn giản, mà là một sự thay đổi rất lớn trong cách cha mẹ nhìn nhận cảm xúc của con. Trước đây, mỗi lần con lo âu, tôi xem đó là một “vấn đề” cần được giải quyết ngay. Còn bây giờ, tôi hiểu đó là một tín hiệu cần được tiếp nhận đúng cách. Khi tôi ngừng xem cảm xúc của con như một thứ phải loại bỏ thật nhanh, tôi mới bắt đầu trở thành nơi an toàn để con quay về.
Tất nhiên, điều này không có nghĩa là chỉ cần lắng nghe là đủ. Và đó cũng là một hiểu lầm rất nhiều cha mẹ mắc phải. Lắng nghe không phải là nuông chiều nỗi sợ. Thấu cảm không có nghĩa là để lo âu điều khiển mọi quyết định của gia đình. Chuyên gia đã giúp tôi hiểu rất rõ ranh giới này. Tôi có thể công nhận rằng con đang sợ, nhưng không vì thế mà để con tránh né mọi tình huống khiến con khó chịu. Tôi có thể nói: “Mẹ biết con đang lo thật nhiều”, nhưng sau đó vẫn cùng con đi tiếp từng bước thay vì rút lui hoàn toàn.
Trước đây, nếu con sợ đến lớp, tôi có thể mềm lòng và cho con nghỉ để cả hai cùng bớt căng thẳng. Nhưng rồi tôi học được rằng né tránh có thể khiến lo âu giảm đi trong chốc lát, nhưng lại làm nỗi sợ mạnh hơn về lâu dài. Bây giờ, thay vì vội vàng giải cứu, tôi học cách đồng hành. Tôi nói với con: “Mẹ biết hôm nay rất khó. Nhưng mình sẽ không phải vượt qua cả ngày cùng lúc. Mình chỉ cần đi từng đoạn một.” Chúng tôi cùng chuẩn bị trước, cùng tập thở, cùng thống nhất những bước nhỏ. Và tôi thấy con dần có khả năng chịu đựng cảm giác khó chịu tốt hơn, thay vì phụ thuộc hoàn toàn vào việc được xoa dịu ngay lập tức.
Điều khiến tôi bất ngờ nhất trong suốt hành trình này là: người thay đổi đầu tiên không phải con, mà là tôi. Trước khi con học được cách gọi tên nỗi lo của mình, tôi là người phải học cách không hoảng loạn trước nỗi lo đó. Trước khi con học cách chịu đựng cảm giác bất an, tôi là người phải học cách chịu đựng cảm giác bất lực của chính mình. Trước khi con bớt sợ, tôi là người phải ngừng xem mỗi cơn lo âu của con như một thất bại của bản thân.

Tôi bắt đầu hiểu rằng đồng hành cùng một đứa trẻ có dấu hiệu rối loạn lo âu không phải là một hành trình có kết quả ngay lập tức. Sẽ có những ngày con ổn hơn. Rồi sẽ có những ngày con lại tụt xuống. Sẽ có những lúc tưởng như mọi thứ tiến triển tốt, rồi một biến cố nhỏ lại khiến con quay về trạng thái cũ. Trước đây, những ngày như vậy khiến tôi hoảng sợ và thất vọng. Còn bây giờ, tôi hiểu hồi phục không đi theo đường thẳng. Điều quan trọng không phải là con không bao giờ lo nữa, mà là mỗi lần lo, con dần có thêm khả năng để đi qua nó. Và mỗi lần như vậy, tôi cũng dần vững hơn.
Tôi cũng học được một điều rất thật mà trước đây tôi thường bỏ qua: một người mẹ kiệt sức thì rất khó trở thành điểm tựa an toàn cho con. Khi tôi sống trong cảm giác tội lỗi, tự trách, thức khuya lo lắng, so sánh con mình với những đứa trẻ khác, tôi không còn đủ bình tĩnh để lắng nghe con thật sự. Tôi chỉ đang phản ứng với nỗi sợ của chính mình. Chỉ khi tôi chấp nhận rằng mình cũng cần được nghỉ ngơi, cần được hỗ trợ, cần được hướng dẫn đúng, tôi mới có thể hiện diện bên con theo cách lành mạnh hơn.
Nếu hôm nay bạn cũng đang ở trong giai đoạn ấy – giai đoạn mà con lo âu, bạn bất lực, cả nhà đều mệt mỏi – tôi muốn nói với bạn điều mà ngày trước tôi rất cần được nghe: đừng vội sửa con. Đừng vội kéo con ra khỏi cảm xúc của con chỉ vì bạn sợ nhìn thấy con đau. Đừng vội phủ nhận nỗi lo của con chỉ vì lý trí người lớn thấy nó “không đáng”. Với một đứa trẻ đang vật lộn với lo âu, điều quan trọng nhất lúc đầu không phải là dạy con hết sợ ngay. Điều quan trọng là giúp con cảm thấy: “Cảm xúc của con không bị coi thường. Con không bị chê trách vì đang yếu lòng. Con không phải một mình.”
Có những câu rất nhỏ nhưng mang sức nặng rất lớn. Thay vì “Đừng lo nữa”, hãy thử nói: “Mẹ thấy chuyện này đang làm con rất căng thẳng.” Thay vì “Con nghĩ nhiều quá”, hãy thử nói: “Chắc là con đang mệt vì phải mang theo quá nhiều suy nghĩ.” Thay vì “Có gì đâu mà sợ”, hãy thử nói: “Mẹ ở đây, mình sẽ đi qua chuyện này cùng nhau.” Những câu nói ấy không làm nỗi lo biến mất ngay lập tức. Nhưng chúng giúp con bớt cô đơn trong nỗi lo. Và đôi khi, đó mới là điểm khởi đầu thật sự của chữa lành.
Tôi từng nghĩ làm cha mẹ giỏi là phải biết cách trả lời mọi vấn đề của con. Bây giờ, tôi hiểu rằng có khi làm cha mẹ đủ tốt chỉ đơn giản là biết khi nào nên im lặng, khi nào nên ngồi xuống gần hơn, khi nào nên lắng nghe mà không vội sửa chữa. Bởi có những đứa trẻ không cần một giải pháp ngay lúc đó. Các con cần một nơi an toàn để được là chính mình, kể cả trong những ngày hoang mang nhất.
Và trên hành trình con chiến đấu với rối loạn lo âu, tôi hiểu ra rằng sự kiên định của cha mẹ không nằm ở việc luôn biết phải làm gì cho đúng. Sự kiên định nằm ở chỗ, dù có những ngày rất mệt, rất rối, rất chậm, ta vẫn chọn ở lại. Vẫn học lại. Vẫn điều chỉnh. Vẫn lắng nghe. Vẫn tin rằng con không hư, không yếu, không “có vấn đề”, mà chỉ đang cần được hiểu đúng và đồng hành đúng cách.
Tôi đã từng cố trở thành người sửa chữa mọi nỗi sợ của con. Nhưng rồi cuối cùng, điều giúp con thay đổi không phải là tôi giỏi giải quyết hơn. Mà là tôi học được cách ở bên con tốt hơn.
Và có lẽ, đó cũng là một trong những hình thức yêu thương sâu nhất của cha mẹ: không vội sửa chữa, nhưng chưa bao giờ rời đi.