Menu Đóng

Những đêm tôi thức trắng, tự hỏi mình đã sai ở đâu

Có những đêm, khi cả nhà đã ngủ, tôi vẫn ngồi lặng trong bóng tối, nghe tiếng thở của con từ căn phòng bên cạnh và tự hỏi đi tự hỏi lại một câu khiến lòng mình quặn thắt: “Mình đã sai ở đâu?” Có lẽ chỉ những người làm cha mẹ của một đứa trẻ đang chật vật với rối loạn lo âu mới hiểu được cảm giác ấy. Đó không chỉ là nỗi lo cho con, mà còn là cảm giác tội lỗi, bất lực, hoang mang, khi mình đã yêu con rất nhiều nhưng vẫn không biết vì sao con ngày càng mệt mỏi, sợ hãi, thu mình và đánh mất sự bình yên đáng lẽ con phải có trong những năm tháng tuổi thơ. Tôi từng trải qua những đêm thức trắng như vậy. Và nếu bạn cũng đang ở trong hành trình ấy, tôi muốn kể cho bạn nghe câu chuyện của mình – không phải để than thở, mà để nói với bạn rằng: rối loạn lo âu ở trẻ em không phải dấu chấm hết, và cha mẹ vẫn có thể trở thành điểm tựa vững vàng nhất cho con nếu hiểu đúng và đồng hành đúng.

Khi tôi tưởng con chỉ là một đứa trẻ “nhạy cảm quá mức”

Nhìn lại, tôi nhận ra những dấu hiệu đầu tiên đã xuất hiện từ rất sớm, nhưng khi đó tôi không đủ hiểu để gọi tên. Con tôi không phải là một đứa trẻ nghịch ngợm hay nổi loạn. Ngược lại, con ngoan, sống tình cảm, để ý ánh mắt người lớn, và rất sợ làm ai đó thất vọng. Ban đầu, tôi chỉ nghĩ con “hơi nhạy cảm”. Con hay hỏi đi hỏi lại cùng một câu: “Mẹ ơi, nếu mai con bị cô gọi lên bảng thì sao?”, “Nếu con làm sai thì sao?”, “Nếu mẹ đến đón trễ thì sao?”, “Nếu tối nay con không ngủ được thì sao?” Những câu hỏi lặp lại ấy khiến tôi từng nghĩ con đang lo xa một cách không cần thiết. Tôi từng nói với con bằng giọng vừa sốt ruột vừa mệt mỏi: “Con đừng nghĩ nhiều nữa”, “Có gì đâu mà sợ”, “Mạnh mẽ lên chứ”, “Chuyện nhỏ vậy mà cũng lo sao?”. Khi ấy, tôi tưởng mình đang dạy con cứng cỏi hơn, nhưng thực ra tôi đang vô tình khiến con cảm thấy nỗi sợ của mình không được nhìn thấy, không được thấu hiểu. Và đó là điều tôi day dứt nhất khi nhớ lại hành trình này: nhiều đứa trẻ mắc rối loạn lo âu không đau vì nỗi sợ của chính mình trước, mà đau vì cảm giác không ai hiểu được nỗi sợ ấy.

Những đêm mất ngủ bắt đầu nhiều hơn, và tôi nhận ra đây không còn là chuyện “con hay nghĩ lung tung”

Mọi thứ dần trở nên rõ ràng hơn khi những biểu hiện lo âu của con không chỉ dừng lại ở vài câu hỏi hay vài lần căng thẳng thoáng qua. Con bắt đầu khó ngủ kéo dài, có hôm nằm hàng giờ vẫn không chợp mắt, có hôm vừa thiếp đi đã giật mình bật dậy, tim đập nhanh, bám chặt lấy tôi như thể vừa trải qua một cơn sợ hãi rất thật. Con hay than đau bụng trước giờ đi học, có hôm đau đầu, buồn nôn, mệt mỏi nhưng đi khám lại không phát hiện vấn đề thể chất rõ ràng. Có ngày con đang chơi bình thường bỗng khựng lại, mắt đỏ hoe rồi hỏi: “Mẹ ơi, nếu hôm nay có chuyện gì xấu xảy ra thì sao?” Tôi bắt đầu thấy nhà mình không còn yên bình như trước nữa. Không khí trong nhà bị bao trùm bởi những nỗi lo vô hình. Con lo một kiểu, còn tôi lo theo một kiểu khác – lo vì không hiểu con đang trải qua điều gì, lo vì không biết phải giúp ra sao, lo vì sợ mọi thứ ngày càng tệ đi.

Chính trong những ngày đó, những đêm thức trắng xuất hiện ngày một nhiều hơn. Sau khi dỗ con ngủ lại, tôi nằm nhìn trần nhà và tự vấn bản thân không ngừng. Tôi tự hỏi liệu mình có quá nghiêm khắc, liệu mình từng vô tâm khi con cần được ôm, liệu những lần quát mắng vì con “yếu đuối quá” có khiến con càng thu mình, liệu những căng thẳng trong gia đình, áp lực học tập, những thay đổi nhỏ mà người lớn tưởng không đáng kể có đang tích tụ trong lòng con thành một cơn bão âm thầm. Có những đêm, tôi thấy mình như đang bị nhấn chìm trong cảm giác thất bại của một người làm mẹ. Tôi yêu con, nhưng càng yêu càng sợ mình là nguyên nhân khiến con tổn thương. Và đó là sự thật mà rất nhiều cha mẹ có con gặp vấn đề tâm lý phải đối diện: khi con lo âu kéo dài, cha mẹ cũng bắt đầu sống trong một dạng lo âu khác – âm thầm hơn nhưng không kém phần kiệt quệ.

Điều đau lòng nhất: tôi đã từng nghĩ con đang “làm quá”

Nếu phải nói về điều khiến tôi ám ảnh nhất trong hành trình này, đó là việc đã có lúc tôi nghĩ con đang phóng đại mọi chuyện. Bởi từ góc nhìn của người lớn, những điều khiến con hoảng sợ dường như thật sự rất nhỏ: một bài kiểm tra trên lớp, một lần cô giáo gọi phát biểu, một buổi sinh hoạt đông người, một sự thay đổi lịch học, một tiếng động lớn bất ngờ, một câu nhận xét vô tình của người lớn, thậm chí chỉ là việc tối nay không chắc mình có ngủ ngon hay không. Tôi đã từng nghĩ: “Có gì đâu mà con sợ đến vậy?” Nhưng rồi khi được tìm hiểu sâu hơn, tôi mới hiểu rằng với trẻ mắc rối loạn lo âu ở trẻ em, những điều tưởng nhỏ ấy không hề nhỏ trong cảm nhận của con. Lo âu không chỉ là suy nghĩ tiêu cực. Nó là một phản ứng thật của cơ thể và hệ thần kinh. Khi nỗi sợ xuất hiện, con có thể thật sự đau bụng, tim đập nhanh, khó thở, căng cứng người, buồn nôn, mất ngủ, muốn né tránh, muốn bám lấy bố mẹ hoặc bật khóc vì quá tải. Đó không phải là “làm màu”, cũng không phải “không biết cố gắng”. Đó là lúc cơ thể con đang phát tín hiệu rằng bên trong đang có một cuộc chiến mà người lớn không nhìn thấy bằng mắt thường. Và khi hiểu ra điều đó, tôi đã thấy lòng mình nghẹn lại. Con không hề làm quá. Con đã thật sự rất mệt, chỉ là tôi hiểu quá muộn.

Bước ngoặt thay đổi mọi thứ: khi tôi gặp đúng chuyên gia hiểu về rối loạn lo âu của trẻ

Tôi chỉ thật sự thoát khỏi vòng xoáy hoang mang khi quyết định tìm đến một chuyên gia tâm lý có kinh nghiệm làm việc với trẻ có biểu hiện lo âu. Tôi nhớ rất rõ cảm giác trước buổi gặp đầu tiên: vừa hy vọng, vừa sợ hãi. Một phần trong tôi muốn có câu trả lời, nhưng một phần khác lại sợ bị kết luận rằng mình đã nuôi con sai, đã vô tình tạo nên vấn đề cho con. Thế nhưng điều khiến tôi nhẹ nhõm nhất là chuyên gia không bắt đầu bằng sự phán xét. Họ không vội gắn nhãn cho con, cũng không đổ lỗi cho cha mẹ. Họ giúp tôi hiểu rằng rối loạn lo âu ở trẻ em là một tình trạng có thật, có thể biểu hiện qua rất nhiều hình thức khác nhau như lo lắng quá mức, khó ngủ, triệu chứng cơ thể không rõ nguyên nhân, né tránh đi học, bám bố mẹ, cáu gắt, cầu toàn, sợ mắc lỗi, sợ bị chê trách, liên tục tìm kiếm sự trấn an. Họ nói với tôi một điều mà đến giờ tôi vẫn nhớ rất rõ: “Cha mẹ không nhất thiết là nguyên nhân, nhưng cách cha mẹ phản ứng có thể vô tình làm nỗi lo của con mạnh hơn hoặc dịu đi.”

Câu nói đó không khiến tôi thấy bị đổ lỗi, ngược lại, nó cho tôi hy vọng. Bởi lần đầu tiên tôi hiểu rằng mình không bất lực hoàn toàn. Tôi có thể học lại cách đồng hành cùng con. Tôi có thể thay đổi để trở thành một phần của quá trình hồi phục, thay vì vô tình tiếp tục duy trì vòng xoáy lo âu. Từ khoảnh khắc ấy, tôi không còn chỉ nhìn con như một đứa trẻ “có vấn đề” nữa. Tôi bắt đầu nhìn con như một đứa trẻ đang phải gồng mình chiến đấu với nỗi sợ mà chính con cũng chưa đủ khả năng gọi tên.

Tôi đã thay đổi như thế nào sau khi hiểu đúng tình trạng của con?

Trước đây, mỗi khi con lo, phản xạ đầu tiên của tôi là cố gắng dập tắt nỗi lo thật nhanh. Tôi hoặc là trấn an quá mức, trả lời đi trả lời lại cùng một câu hỏi của con hàng chục lần, cố gắng loại bỏ mọi tình huống khiến con khó chịu, hoặc là mất kiên nhẫn và thúc ép con phải “đối mặt ngay”, “đừng yếu đuối nữa”. Sau khi được chuyên gia hướng dẫn, tôi mới hiểu rằng cả hai cách ấy đều có thể khiến lo âu kéo dài. Trấn an quá nhiều khiến con phụ thuộc vào sự xác nhận từ người lớn. Ép buộc quá mức khi con chưa đủ kỹ năng điều tiết cảm xúc lại làm con càng sợ hãi hơn. Điều tôi phải học không phải là “làm sao để con hết lo ngay”, mà là làm sao để con dần có khả năng đi qua nỗi lo mà không bị nó nuốt chửng.

Tôi bắt đầu thay đổi từ những điều rất nhỏ. Tôi ngừng nói: “Có gì đâu mà lo”, và thay bằng: “Mẹ thấy lúc này con đang rất căng thẳng.” Chỉ một câu công nhận cảm xúc thôi, con đã dịu xuống nhiều hơn. Tôi ngừng tranh cãi với nỗi sợ của con bằng lý lẽ người lớn, thay vào đó giúp con gọi tên cảm giác trong cơ thể, học cách thở chậm, học cách nhận ra “nỗi lo đang đến”, chứ không phải “mọi thứ đang thật sự nguy hiểm”. Tôi cũng học cách giữ bình tĩnh hơn. Vì trẻ lo âu rất nhạy với cảm xúc của cha mẹ. Nếu tôi hoảng, con sẽ tin rằng nỗi sợ của mình là có cơ sở. Nếu tôi cáu, con sẽ cảm thấy mình là gánh nặng. Nếu tôi bình tĩnh, con sẽ dần học được rằng: cảm xúc mạnh vẫn có thể đi qua mà không làm mình sụp đổ.

Quan trọng hơn cả, tôi học cách chấp nhận tiến bộ nhỏ. Trước đây tôi luôn muốn con phải ổn ngay, phải ngủ ngon lại nhanh chóng, phải vui vẻ trở lại như trước, phải không còn sợ nữa. Nhưng rối loạn lo âu không biến mất chỉ sau vài lời động viên. Có những ngày “tiến bộ” của con chỉ là dám bước vào lớp dù mắt còn hoe đỏ. Có ngày chỉ là bớt hỏi đi hỏi lại một câu từ mười lần xuống còn ba lần. Có ngày chỉ là con tự nói được: “Mẹ ơi, con đang lo quá.” Những điều ấy, với người ngoài có thể rất nhỏ, nhưng với tôi – đó là những chiến thắng lớn lao. Vì tôi hiểu rằng mỗi lần con dám ở lại với nỗi sợ mà không bỏ chạy, là một lần con đang mạnh lên thật sự.

Điều khó nhất trong hành trình này không chỉ là giúp con, mà là giữ cho mình không gục ngã

Có một sự thật mà ít người nói đến: đồng hành cùng một đứa trẻ mắc rối loạn lo âu cũng là một hành trình chữa lành của chính cha mẹ. Bởi để ở bên con đủ lâu, đủ bền, cha mẹ phải đối diện với rất nhiều cảm xúc rất thật. Đó là cảm giác tội lỗi khi nghĩ mình đã bỏ lỡ những tín hiệu đầu tiên. Là sự xấu hổ khi nghe người khác nói “trẻ con bây giờ được chiều quá nên yếu đuối”. Là nỗi mệt mỏi vì những đêm mất ngủ kéo dài, vì sự căng thẳng lặp lại mỗi sáng trước giờ đi học, vì áp lực phải vừa chăm con vừa cố gắng giữ nhịp sống gia đình. Là nỗi sợ thầm lặng về tương lai: liệu con có ổn không, liệu con có bị tổn thương lâu dài không, liệu rồi con có sống vui được như những đứa trẻ khác không. Tôi đã từng có những lúc thấy mình kiệt sức. Từng khóc trong nhà tắm vì không muốn ai nhìn thấy. Từng cảm thấy mình là một người mẹ thất bại. Nhưng rồi tôi hiểu ra rằng: con không cần một người mẹ hoàn hảo. Con cần một người mẹ đủ hiểu, đủ bền, đủ kiên định để không bỏ cuộc giữa chừng.

Và chính từ đó, tôi thôi cố gắng trở thành người “giải quyết mọi vấn đề cho con” để trở thành người đi cùng con qua vấn đề. Đó là khác biệt rất lớn. Tôi không còn coi những cơn lo của con là kẻ thù cần triệt tiêu ngay lập tức, mà là tín hiệu cho thấy con đang cần thêm sự nâng đỡ, thêm kỹ năng, thêm thời gian và thêm sự an toàn từ người lớn.

Nếu con bạn đang có dấu hiệu rối loạn lo âu, xin đừng chờ đến khi mọi thứ nặng hơn

Từ trải nghiệm của chính mình, tôi muốn nói điều này với bất kỳ cha mẹ nào đang đọc bài viết này trong sự mệt mỏi và hoang mang: nếu con bạn có những dấu hiệu như lo lắng quá mức kéo dài, hay hỏi đi hỏi lại để tìm sự trấn an, khó ngủ, giật mình giữa đêm, đau bụng hoặc đau đầu không rõ nguyên nhân, né tránh đi học hoặc hoạt động xã hội, bám bố mẹ bất thường, dễ khóc, dễ cáu gắt, sợ mắc lỗi, quá cầu toàn, sợ làm bố mẹ thất vọng, thì xin đừng chỉ nghĩ rằng con đang “nhạy cảm”, “bướng”, “dựa dẫm” hay “làm quá”. Có thể con đang phát ra tín hiệu cầu cứu theo cách mà con chưa biết gọi tên. Việc tìm đến chuyên gia không phải là gắn nhãn cho con. Đó là cách để con được hiểu đúng, được hỗ trợ đúng và được can thiệp kịp thời trước khi lo âu ảnh hưởng sâu hơn đến giấc ngủ, học tập, cảm xúc, sự tự tin và các mối quan hệ của con.

Những đêm tôi vẫn còn mất ngủ, nhưng tôi không còn tự hỏi mình đã sai ở đâu nữa

Đến bây giờ, tôi vẫn có những đêm tỉnh giấc vì con. Hành trình này không phải câu chuyện cổ tích mà chỉ cần một buổi gặp chuyên gia là mọi thứ biến mất. Vẫn có những giai đoạn con tái lo. Vẫn có những ngày tưởng như ổn rồi lại chao đảo. Vẫn có lúc tôi mệt. Nhưng khác với trước đây, tôi không còn nằm đó để dằn vặt mình bằng câu hỏi “Mình đã sai ở đâu?” nữa. Tôi bắt đầu tự nhắc mình những điều quan trọng hơn: mình đang học để hiểu con hơn mỗi ngày; mình không cần hoàn hảo, mình cần kiên định; con không hỏng, con chỉ đang gặp khó khăn; lo âu không biến mất sau một đêm, nhưng từng ngày đúng cách sẽ tạo nên khác biệt; và chỉ cần cha mẹ không bỏ cuộc, con vẫn luôn còn hy vọng.

Nếu có một điều tôi muốn gửi gắm đến những cha mẹ đang đứng giữa hành trình đầy nước mắt này, thì đó là: một đứa trẻ bị rối loạn lo âu không cần bị thúc ép để mạnh lên. Con cần được đồng hành bởi những người lớn đủ hiểu để trở thành nơi an toàn cho con tập mạnh mẽ. Và đôi khi, bước ngoặt lớn nhất trong quá trình hồi phục của con không bắt đầu từ việc con thay đổi ngay, mà bắt đầu từ khoảnh khắc cha mẹ thôi tự trách, thôi hoảng loạn, để bình tĩnh học cách ở bên con đúng hơn mỗi ngày.

Những đêm tôi từng thức trắng đã không còn chỉ là những đêm của tội lỗi nữa. Chúng trở thành những đêm tôi học cách làm cha mẹ theo một cách sâu sắc hơn – ít phán xét hơn, nhiều thấu hiểu hơn, và kiên định hơn trên hành trình cùng con bước ra khỏi bóng tối của rối loạn lo âu.

Home
Hotline
Chỉ đường
Zalo Chat
Tư vấn