
Con yêu,
Hôm nay mẹ viết những dòng này không chỉ để tâm sự cùng con, mà còn để giải tỏa phần nào nỗi đau đang đè nặng trong lòng mẹ. Không ngờ áp lực từ gia đình, từ những người mà mẹ tưởng sẽ thấu hiểu và đồng hành, lại đang biến thành những lời chất vấn khiến mẹ gần như kiệt sức:
“Tại sao phải đưa con đi khám? Con vẫn bình thường mà!”
Mẹ không biết phải trả lời sao cho vừa lòng tất cả. Trong mắt ông bà, mẹ đang lo lắng thái quá, đang “vẽ bệnh” cho con. Nhưng trong trái tim người mẹ này, mẹ biết có điều gì đó không ổn. Mẹ nhìn thấy con chậm nói hơn bạn bè, ít giao tiếp ánh mắt, hay thu mình lại. Mẹ không thể làm ngơ.
Nhưng khi nghe những lời như: “Đừng bày đặt bệnh tật! Chỉ cần dạy dỗ nghiêm khắc là được!”

Mẹ cảm giác như mình vừa bị lấy đi niềm tin vào bản năng của một người mẹ.
Có những đêm, mẹ lặng lẽ khóc. Không phải vì sợ hãi kết quả chẩn đoán, mà vì sợ bỏ lỡ thời điểm vàng để giúp con. Nhưng mẹ cũng sợ làm gia đình rạn nứt vì quyết định này.
Nó làm mẹ giằng xé đến mức, đôi khi mẹ tự hỏi: “Có phải mình đang làm sai? Có phải mình đang yếu đuối đến mức tưởng tượng ra vấn đề của con?”
Áp lực ấy,…. con ơi, giống như một hòn đá lớn đè lên ngực mẹ. Vừa lo cho con, vừa sợ sự phán xét của những người thân yêu. Mẹ muốn bảo vệ con, nhưng cũng sợ bị nói là “quá đà, quá nhạy cảm”.
Con biết không, mẹ đã tưởng tượng rất nhiều lần cảnh ông bà sẽ mỉm cười tự hào khi con tiến bộ, chứ không phải nhìn mẹ với ánh mắt nghi ngờ như bây giờ. Nhưng dù thế nào, mẹ vẫn chọn tin vào tình yêu và bản năng của mình. Mẹ sẽ đưa con đi khám, để biết rõ con cần gì. Đó không phải là tìm kiếm “bệnh”, mà là tìm cơ hội cho con.
Nếu một ngày nào đó, con đủ lớn để đọc những dòng này, hãy hiểu rằng: Mẹ chưa bao giờ từ bỏ. Dù thế giới có nghi ngờ, mẹ vẫn chọn đứng về phía con.
Mẹ của con.