Từ ngày nhận ra con trai khác hẳn những đứa trẻ cùng tuổi, bố đã bắt đầu cảm thấy một nỗi lo lắng âm ỉ, len lỏi từng ngày trong tâm trí. Con bố 4 tuổi, nhưng dường như không bao giờ chịu ngồi yên, lúc nào cũng chạy nhảy, la hét, và thử thách mọi giới hạn. Những buổi tối, khi bố chỉ muốn nghỉ ngơi sau một ngày làm việc mệt mỏi, hình ảnh con nô đùa, quậy phá vẫn văng vẳng trong đầu, khiến lòng bố bất an.
Ban đầu, bố tự nhủ: “Chắc con chỉ hiếu động thôi. Trẻ con mà, sẽ qua thôi.” Nhưng càng ngày, sự hiếu động ấy càng rõ ràng và dường như không có dấu hiệu chững lại. Hàng loạt lời khuyên từ bạn bè, người thân, và cả những người chỉ mới gặp trong các nhóm phụ huynh ào đến:
- “Đừng lo, nó chỉ nghịch thôi, lớn sẽ hết.”
- “Trẻ con mà, cứ để con tự trải nghiệm.”
- “Bạn đừng ép con, con sẽ tự điều chỉnh.”
Những lời khuyên ấy vốn mang ý tốt, nhưng với bố lúc ấy giống một biển thông tin hỗn độn, khiến đầu óc quay cuồng. Mỗi lời đều mâu thuẫn nhau. Người thì bảo bình tĩnh, kẻ lại thúc giục phải tìm chuyên gia. Bố bắt đầu hoang mang: Phải chăng bố đã bỏ lỡ giai đoạn vàng để hỗ trợ con? Liệu con có trở thành một đứa trẻ không thể tập trung, khó hòa nhập với bạn bè, hay sau này sẽ gặp khó khăn trong học tập và cuộc sống?
Trong khi bố đang vật lộn với những băn khoăn, mẹ của con dường như đã buông tay. Cô ấy không còn muốn lo lắng nữa, mọi việc đều mặc bố chịu trách nhiệm. “Anh làm hết đi, em mệt mỏi quá rồi,” cô ấy nói. Những lời này vừa làm bố thêm nặng nề vừa khiến bố cảm thấy cô đơn trong chính ngôi nhà của mình. Mọi quyết định, mọi lo lắng, mọi trách nhiệm đều dồn lên vai bố.
Bố thử ghi lại nhật ký hàng ngày, quan sát con từ sáng đến tối, ghi nhận những hành vi, những cử chỉ, những lúc con tập trung hay mất tập trung. Nhưng nhìn lại, những dòng nhật ký chỉ làm bố nhận ra một điều: con bố khác biệt, và bố không có công thức sẵn có nào để xử lý. Nỗi lo lắng ngày một lớn hơn, như một bóng đen luôn theo sát. Đôi khi bố muốn bỏ tất cả, tự nhủ rằng con sẽ tự ổn thôi, nhưng mỗi lần thấy con thất vọng, khóc lóc hay bực bội, tim bố như thắt lại.
Hàng trăm lời khuyên bên ngoài, từ gia đình, bạn bè, mạng xã hội, bác sĩ, chuyên gia… đều làm bố rối như tơ vò:
- “Không nên quá ép con, trẻ con cần tự do.”
- “Phải kiên trì, phải đặt ra giới hạn ngay từ bây giờ.”
- “Hãy đưa con đi đánh giá chuyên môn để hiểu rõ hơn.”
Mỗi câu đều hợp lý, nhưng lại mâu thuẫn nhau. Bố đứng giữa một ngã ba đường: tin vào những lời khuyên giản đơn hay tìm một phương pháp nghiêm túc để hỗ trợ con?
Những đêm dài, khi cả nhà đã ngủ, bố ngồi một mình, nhìn con đang ngủ, và tự hỏi: liệu bố đang làm đúng? Liệu bố có bỏ lỡ điều gì quan trọng trong quá trình phát triển của con? Bố nhớ những khoảnh khắc con cười, con hát, con kể những điều con tưởng tượng ra, và lại thấy nước mắt dâng lên. Nhưng bố biết mình phải làm gì đó, không thể chờ đợi.
Giữa hàng trăm lời khuyên và sự buông bỏ của mẹ, bố nhận ra rằng việc đi tìm phương pháp, đi tìm sự hiểu biết cho con, là hành trình không thể vội vàng. Không có nỗi lo lắng nào là vô nghĩa, nếu nó khiến bố dừng lại, nhìn con thật kỹ, và quyết tâm tìm cách giúp con từng bước một.
Mỗi ngày, bố lắng nghe, quan sát, và thử nghiệm những cách để con có thể tập trung hơn, bớt bốc đồng hơn. Bố học cách kiên nhẫn, học cách làm cha trong một thế giới đầy lời khuyên mâu thuẫn. Và bố tin, với tình yêu và sự kiên trì, con bố sẽ có cơ hội phát triển tốt nhất – dù con đang ở giai đoạn hiếu động nhất của tuổi thơ.