
Con thấy bố đứng từ xa, nhìn con thật lâu qua khung cửa sổ lớp học. Ánh mắt bố lúc ấy lạ lắm – vừa buồn, vừa như đang muốn nói với con điều gì mà không thể thốt thành lời. Con không nói được, nhưng con cảm nhận được. Cảm nhận rõ đến mức con thấy trái tim mình cũng nhói lên một cảm giác khó chịu không rõ tên.
Bố ơi, con biết… Con biết bố đã phải dằn vặt rất nhiều vì con không thể giống các bạn cùng tuổi. Bố muốn kéo con vào những cuộc vui, muốn nghe con gọi “Bố ơi” thật to, muốn thấy con hòa mình vào tiếng cười của tuổi thơ. Nhưng bố đâu biết, mỗi khi con đứng ở góc sân, con vẫn nghe thấy tiếng cười ấy. Chỉ là chúng quá ồn ào đối với con, quá xa lạ với những gì con biết… và điều đó khiến con thấy sợ.
Con đứng bên lề không phải vì không muốn chơi. Chỉ là con chưa tìm được cách nào để hòa nhập vào mà không thấy mình khác biệt. Trong thế giới riêng của con, mọi thứ đều dễ hiểu hơn – con biết con ở đâu, không ai đánh giá, không ai cười khi con vụng về. Nhưng con vẫn mong một ngày, con có thể bước ra thế giới bên ngoài, đến bên bố và nắm tay bố thật chặt.

Con thấy bố nhiều lần ngồi lặng bên mẹ, chẳng nói gì. Con biết, bố đang tự trách mình. Nhưng bố ơi, con mong bố đừng như vậy. Con chưa gọi được tên bố không có nghĩa là con không cảm nhận được tình yêu ấy. Mỗi khi bố vuốt tóc con, chỉnh lại áo cho con, con thấy trái tim bố đập nhanh hơn một chút. Con biết bố đang lo, đang đau… nhưng cũng đang yêu con bằng tất cả sức mạnh của bố.
Con ước, con có thể nói: “Bố ơi, đừng khóc trong lòng nữa. Đừng thấy mình bất lực nữa. Con vẫn đang nghe, đang học, đang cố từng chút một để đến gần bố hơn.”
Có thể hôm nay, ngày mai, hay vài năm nữa… con mới có thể gọi “Bố ơi”. Nhưng con tin giây phút đó sẽ đến. Và khi ấy, con sẽ chạy về phía bố – không còn đứng bên lề, không còn trốn trong thế giới riêng. Chỉ có con, và bố, trong cùng một bầu trời tuổi thơ rực rỡ.