
Con thấy bố ngồi rất lâu ở bàn, tay ôm trán, mắt nhìn xa xăm. Bố không cười như mọi hôm. Bố không chạy lại bế con lên, không hỏi “Con trai của bố hôm nay chơi gì nào?”. Chỉ có im lặng. Một im lặng mà con thấy nặng như đè lên ngực con.
Con không biết chuyện gì vừa xảy ra. Con nghe tiếng mẹ gọi điện cho bố, giọng mẹ run và hơi nghẹn. Con không hiểu hết những lời mẹ nói, nhưng con cảm thấy có gì đó làm bố buồn lắm. Con nhìn thấy mắt mẹ đỏ hoe khi bước ra từ phòng bác sĩ. Con biết… vì mẹ cũng thường như thế khi khóc lén, chỉ là hôm nay mẹ không kịp lau.
Bố ơi… con biết con khác các bạn. Con không nói được nhiều như các bạn. Con không biết cách kể cho bố nghe chuyện ở lớp, không biết làm sao để nói con thích gì, con sợ gì. Nhưng con vẫn nghe thấy tiếng bố, vẫn thấy bàn tay bố xoa đầu con mỗi tối. Con biết bố thương con lắm.
Hôm nay, khi thấy bố im lặng, con thấy hơi sợ. Không phải vì bố sẽ mắng con, mà vì con sợ ánh mắt của bố như đang tìm câu trả lời ở nơi nào đó xa xôi mà con không hiểu, không trả lời được. Con muốn chạy đến ôm bố, muốn nói: “Bố ơi, con vẫn là con, vẫn là con trai yêu của bố, con vẫn cần bố bế mỗi khi con mệt, vẫn muốn nằm gối lên đùi bố khi xem hoạt hình.” Nhưng… con không nói được. Những từ đó cứ mắc nghẹn đâu đó trong cổ họng mà không phát được ra ngoài.

Bố có biết không, khi bố thở dài, con cảm thấy như có cơn gió lạnh chạy qua tim mình. Con không hiểu hết “tự kỷ” nghĩa là gì, nhưng con biết con đã làm bố lo lắng. Con không muốn bố buồn. Con chỉ muốn bố tin rằng, con vẫn ở đây, vẫn cố gắng mỗi ngày, chỉ là con đi chậm hơn một chút thôi.
Bố ơi… tuy hôm nay bố im lặng, nhưng con vẫn nhận thấy bàn tay bố khẽ đặt lên vai con. Dù chỉ một chút thôi, mà con thấy như cả thế giới này vẫn an toàn. Con mong ngày mai, khi bố đã hết sốc, hết hoang mang, bố sẽ lại bế con lên, hôn lên trán và nói: “Con trai à, chúng ta cùng nhau cố gắng nhé.”
Con không cần gì nhiều đâu, chỉ cần có bố mẹ ở bên con là đủ.