
Con yêu của mẹ,
Hôm nay, mẹ lại ngồi đây, tay run run, viết những dòng này khi tiếng khóc của con vẫn còn ám ảnh trong tâm trí mẹ. Tiếng khóc dai dẳng, khàn đặc, đến lạc cả giọng… khiến tim mẹ nhói buốt.
Dù mẹ đã dỗ con: “Con à, mẹ ở đây, mẹ không rời con đâu. Con chỉ cần bước vào lớp, rồi sẽ ổn thôi…” – nhưng con vẫn khóc, vẫn níu chặt tay mẹ như thể nếu buông ra, con sẽ mất cả thế giới.
Con biết không, lúc đó trong lòng mẹ thầm nghĩ: Sao con mình phải khổ đến thế này? Hai năm can thiệp rồi, từng chút tiến bộ của con mẹ đều nâng niu như báu vật, vậy mà chỉ một cánh cửa lớp học thôi, cũng khiến con run rẩy đến thế ư?
Mẹ của con mạnh mẽ lắm, nhưng có những lúc, mẹ muốn gục xuống chỉ để ôm con thật lâu mà thôi.
Mỗi sáng, mẹ khoác chiếc ba lô nhỏ lên vai con. Trong đó không chỉ có sách vở, hộp sữa, hay chiếc khăn tay quen thuộc… mà còn có cả niềm hi vọng của mẹ, gửi gắm cùng con bước vào một thế giới xa lạ.
Mẹ biết mình không thể đi thay con. Mẹ chỉ có thể đứng ngoài cánh cửa, nghe tiếng con khóc nấc, nghe tim mình vỡ ra từng nhịp, nhưng vẫn phải mỉm cười bước đi. Người ta gọi đó là “kiên cường”. Nhưng thật ra, kiên cường của mẹ được xây từ nước mắt nuốt ngược vào trong.
Con trai của mẹ, mẹ sợ tương lai. Sợ con lớn lên mà vẫn không thể hòa nhập, sợ con bị bạn bè trêu chọc, sợ con sẽ hỏi mẹ một ngày nào đó: “Mẹ ơi, sao con khác các bạn?” – mà mẹ không tìm được câu trả lời.
Mẹ cũng sợ một ngày nào đó mình không còn ở đây, không còn đủ sức để dìu con. Ai sẽ dỗ dành con? Ai sẽ ôm con khi con lạc lõng giữa thế giới rộng lớn này? Nỗi sợ ấy luôn rình rập, nhưng chính nó lại thôi thúc mẹ phải mạnh mẽ hơn, để chuẩn bị cho con một con đường ít chông chênh hơn.
Mẹ đã học cách dỗ con bằng ánh mắt dịu dàng, bằng cái ôm dài hơn thường lệ, bằng việc thì thầm lặp đi lặp lại: “Con làm được, mẹ tin con.” Có thể hôm nay con chưa hiểu, nhưng mẹ tin một ngày nào đó, niềm tin ấy sẽ trở thành sức mạnh giúp con đứng vững.
Con yêu à, mẹ biết con mệt mỏi. Nhưng hãy thử một bước thôi, vì mẹ vẫn ở phía sau, dõi theo. Con có thể khóc, có thể bám chặt lấy mẹ, nhưng rồi hãy tập buông tay…
Mặc dù mẹ sẽ không bao giờ buông con, nhưng mẹ cần học cách để con tự bước đi. Điều này đau đớn lắm, con à. Cái đau mà chỉ những người mẹ như mẹ mới hiểu – vừa muốn giữ con mãi trong vòng tay, vừa phải tập buông tay để con được lớn lên.

Con trai của mẹ, nếu mai này, khi hành trình của 2 mẹ con đã được cải thiện, con có thể hòa nhập với cuộc sống thường ngày và con có đọc lại những dòng này, hãy nhớ rằng: tuổi thơ của con có thể nhiều nước mắt, nhưng chưa bao giờ thiếu vòng tay mẹ. Dù thế giới ngoài kia có khắc nghiệt thế nào, con vẫn có một nơi để trở về, một tình yêu để nương tựa – đó là mẹ.
Mong hành trình của chúng ta sẽ ra trái,
Mẹ