
Chặng đường đồng hành cùng một đứa trẻ ADHD không hề bằng phẳng. Không chỉ con trẻ phải học cách kiểm soát cảm xúc, tập trung, và thích nghi với thế giới xung quanh, mà bố mẹ cũng phải chiến đấu không ngừng để giữ vững niềm tin, kiên nhẫn và sự bình tĩnh trong từng khoảnh khắc.
Mỗi ngày, mẹ và bố đều bắt đầu với những lo lắng thường trực. Sáng ra, khi con khóc nức nở vì không muốn đi học, mẹ chợt thấy tim mình nhói đau: “Mình có đang quá nghiêm khắc không? Hay mình đã làm con sợ hãi?” Bố đứng bên cạnh, lòng cũng bồi hồi, tự hỏi: “Liệu con có phát triển bình thường không? Liệu mình đang làm đủ hay quá nhiều?” Những câu hỏi này không có đáp án ngay lập tức, nhưng chúng cứ lặp đi lặp lại trong đầu, như nhắc nhở rằng hành trình này không hề đơn giản.
Mệt mỏi, căng thẳng, và đôi khi bất lực – đó là cảm giác mà bố mẹ không tránh khỏi. Khi con không chịu ngồi yên trong bữa ăn, khi con quấy khóc liên tục, khi con thất vọng vì không làm được điều gì đó, bố mẹ cảm thấy như cả thế giới xung quanh đang chống lại mình. Nhưng rồi, ngay trong khoảnh khắc muốn bỏ cuộc ấy, mẹ chợt nhớ ra: con không cần một người dạy hoàn hảo, con cần một người tin. Một người tin rằng dù hôm nay con vấp ngã, ngày mai con sẽ đứng lên. Một người tin rằng nỗ lực nhỏ bé mỗi ngày đều có giá trị.
Để trở thành người tin đó, mẹ và bố phải học cách kiên nhẫn với chính mình trước tiên. Khi con la hét, đòi hỏi, không nghe lời, bố mẹ phải dừng lại, hít một hơi thật sâu và nhắc nhở bản thân: “Mình đang làm tốt rồi. Mình vẫn còn ở đây vì con.” Kiên nhẫn với chính mình không phải là thỏa hiệp, mà là tạo ra năng lượng tích cực, để chuyển hóa mệt mỏi thành sức mạnh tiếp tục đồng hành cùng con.
Hành trình này đầy những khoảnh khắc nhỏ nhưng ý nghĩa. Mẹ nắm tay con, khẽ thì thầm: “Mẹ tin con, mẹ biết con có thể làm được.” Bố nhìn con chơi, nhắc nhở nhẹ nhàng: “Bố tin con đang cố gắng.” Không phải lúc nào con cũng nghe lời, không phải lúc nào nỗ lực ấy cũng ngay lập tức thành công. Nhưng chính sự kiên nhẫn, tin tưởng và tình yêu kiên định của bố mẹ là nền tảng để con dần học được cách kiểm soát hành vi, phát triển khả năng tập trung và tự tin hơn với chính mình.

Những ngày mệt mỏi, khi bữa ăn bị lộn xộn, khi tiếng la hét hòa vào tiếng thở dài, mẹ và bố nhớ nhắc nhau: “Đừng quên, chúng ta đang tập kiên nhẫn với chính mình. Chúng ta đang tạo ra niềm tin trong con.” Mỗi bước đi của con, dù nhỏ bé, đều là minh chứng cho những nỗ lực không ngừng của bố mẹ. Mỗi khoảnh khắc con cười, con thử làm được điều mới, là phần thưởng xứng đáng cho sự kiên nhẫn và tin tưởng mà bố mẹ dành cho con.
Hành trình này không có điểm kết thúc rõ ràng, nhưng mẹ và bố đã hiểu rằng, con không cần một người hoàn hảo, mà cần một người tin con, một người luôn kiên nhẫn đồng hành cùng con mỗi ngày. Và chính sự kiên nhẫn ấy, không chỉ giúp con trưởng thành mà còn giúp bố mẹ học cách yêu thương, chấp nhận và tin tưởng vào chính mình nhiều hơn.
Bởi cuối cùng, con cần hơn cả một người dạy – con cần một người tin, và người đó chính là bố mẹ.