
Ngày hôm nay, con gái bé bỏng của mẹ bước vào lớp 1.
Mẹ ngồi viết những dòng này mà tay run run, tim như thắt lại. Cả đêm qua mẹ không ngủ trọn giấc, cứ chập chờn trong những hình dung về ngày hôm nay – ngày con gái mẹ, đứa trẻ 6 tuổi chậm chạp, còn nhiều yếu kém trong tư duy, mang trong mình cái nhãn “tự kỷ” mà mẹ vẫn chưa đủ can đảm để thốt thành lời, sẽ ngồi vào bàn học đầu tiên của đời mình.
Mẹ đã nhìn con trong chiếc áo đồng phục nhỏ xíu, đôi mắt trong veo nhưng lơ đãng, đôi tay xoay xoay như một thói quen. Mẹ cố nở nụ cười động viên, nhưng bên trong, lòng mẹ rối tung bởi hàng trăm nỗi lo: Liệu con có hiểu cô giáo đang nói gì không? Liệu con có bị bạn bè xa lánh, trêu chọc? Liệu con có kịp bắt nhịp với nhịp sống nơi lớp học, khi mà con mới chỉ “ổn” ở hành vi, có thể ít quấy phá hơn, nói được vài câu rõ ràng hơn… nhưng về tư duy, con vẫn còn như một mầm non chưa kịp lớn?
Mẹ thừa nhận, mẹ sợ hãi.
Sợ con bị bỏ lại phía sau, sợ ánh mắt dò xét của những phụ huynh khác, sợ những lời thì thầm vô tình của người đời có thể cứa vào trái tim con, và cả trái tim mẹ.
Nhưng mẹ không thể trốn chạy. Mẹ đã gồng mình từng ngày suốt 6 năm qua, đi cùng con hết lớp can thiệp này đến trung tâm khác, nghe hàng tá buổi tư vấn, khóc cạn nước mắt nhưng rồi lại tự lau khô, đứng dậy.
Hành trình này chưa bao giờ dễ dàng. Có những lúc, mẹ tưởng như không thể bước tiếp. Nhìn con ngồi trước dãy đồ chơi lặp đi lặp lại một động tác, mẹ hoang hoải, tuyệt vọng. Nhưng rồi, từng bước nhỏ con tiến lên – biết chờ đến lượt, biết gọi “mẹ ơi”, biết ôm mẹ khi mệt – chính những điều ấy đã nâng mẹ dậy, cho mẹ thêm niềm tin.
Ngày hôm nay, khi tiễn con đến cánh cổng trường, mẹ vừa nắm tay con vừa thì thầm với chính mình: “Mình phải tin. Phải tin rằng con đang được đi đúng hướng, được dẫn dắt bằng lộ trình phù hợp. Phải tin rằng sớm hay muộn, những khoảng trống trong tư duy kia rồi cũng sẽ dần được lấp đầy.”
Mẹ biết, con đường phía trước vẫn dài và gập ghềnh. Nhưng mẹ không còn đơn độc như trước. Mẹ đã chọn được nơi trị liệu đúng, nơi có những người thật sự hiểu con và đồng hành cùng gia đình. Mẹ bám lấy niềm hy vọng rằng, với sự kiên trì, với tình yêu không điều kiện, với từng giọt mồ hôi nước mắt đổ xuống, ngày nào đó con gái mẹ sẽ đứng lên, tự tin, mạnh mẽ, và sống một cuộc đời đủ đầy, trọn vẹn như bao đứa trẻ khác.

Con gái yêu, nếu sau này con có thể đọc lại những dòng chữ run rẩy này, hãy hiểu rằng: Ngày đầu tiên con cắp sách đến trường, mẹ vừa run sợ vừa hạnh phúc. Mẹ lo lắng đến nghẹt thở, nhưng cùng lúc, mẹ mang trong lòng một niềm tin sâu thẳm – rằng con sẽ lớn lên theo cách của riêng con, chậm rãi nhưng chắc chắn, mong manh nhưng kiên cường.
Mẹ sẽ mãi đi bên con. Dù con có đi chậm, dù thế giới có khi quá ồn ào và phức tạp, mẹ sẽ là bờ vai, là chỗ dựa, là ánh sáng nhỏ bé kiên trì soi đường cho con.
Ngày hôm nay, mẹ viết nhật ký này để tự nhắc mình: không được buông tay.
Vì con chính là lý do để mẹ kiên cường.
Thương con vô hạn,
Mẹ