Menu Đóng

Mẹ ơi, đừng rời xa con quá lâu

Mẹ ơi…

Sáng nay con lại khóc. Con không muốn khóc đâu. Nhưng khi nhìn thấy cánh cửa lớp học đóng lại, không biết tại sao tim con lại đập mạnh, chân con run run, mọi thứ như tối sầm lại.

Con rất sợ.

Con không biết mình sẽ gặp ai ở bên trong, không biết các bạn có thích chơi với con không, không biết cô giáo có hiểu khi con nói lắp bắp không.

Con nghe mẹ dỗ dành, cảm giác bàn tay mẹ ôm con thật chặt, như một cái kén ấm áp. Nhưng khi mẹ buông tay, con thấy cả người mình như đang rơi vào khoảng không, cảm giác con bị bỏ lại. Con muốn chạy theo mẹ, níu tay mẹ mãi mãi. Mặc dù con biết mẹ sẽ quay lại đón con, vì lúc nào mẹ cũng quay lại.

Con nghe thấy giọng mẹ run khi nói “Mẹ tin con làm được.” Con biết mẹ cũng mệt mỏi, nhưng mẹ vẫn cười với con. Con thấy mắt mẹ đỏ hoe mỗi khi đứng ngoài cánh cửa lớp, nhưng mẹ cố giấu. Con biết mẹ đang khóc trong lòng.

Mẹ ơi, con yêu mẹ nhiều lắm. Con thấy mẹ đưa con đi học mỗi sáng, rồi lại vội vàng chạy đi làm. Con thấy mẹ thức khuya để chuẩn bị bài tập cho con, con thấy mẹ ngồi thở dài khi nghĩ con chưa tiến bộ như các bạn.

Con biết mẹ lo lắng.

Nhưng mẹ ơi, con cũng đang cố gắng. Con biết mẹ vui lắm khi con nói được một từ mới, khi con chịu ngồi yên nghe cô kể chuyện. Con thấy niềm vui của mẹ, và con cũng vui. Con muốn mẹ tự hào về con. Con muốn một ngày nào đó có thể nói thật to: “Mẹ ơi, con yêu mẹ.”

Con cũng sợ tương lai, mẹ ạ.

Con sợ mình sẽ mãi mãi không nói giỏi, sợ các bạn không chơi với con, sợ mẹ phải buồn vì con. Nhưng khi nghĩ đến vòng tay của mẹ, con thấy bớt sợ hơn. Con thấy mình có thể thử bước vào lớp một lần nữa, thử chơi với một bạn mới, thử học thêm một điều nhỏ.

Mẹ ơi, tuy con không thể hứa chắc rằng sẽ không khóc nữa, nhưng con sẽ cố gắng. Vì mỗi lần con nhìn thấy nụ cười của mẹ, con như được tiếp thêm năng lượng và can đảm để thử lại. Con chỉ mong mẹ đừng rời xa con quá lâu, đừng bỏ con một mình giữa thế giới rộng lớn này.

Mẹ là nhà của con. Là chỗ con muốn trở về, dù có bao nhiêu tiếng cười hay tiếng khóc ngoài kia. Con sẽ lớn lên, mẹ à. Chậm thôi cũng được, nhưng con hứa sẽ lớn lên, để có thể nắm tay mẹ và nói:
“Mẹ ơi, con làm được rồi.”

Bài liên quan

Home
Hotline
Chỉ đường
Zalo Chat
Tư vấn