
Thư gửi con trai yêu dấu của mẹ,
Mẹ viết những dòng này trong một buổi tối mà lòng mẹ như bị ai đó bóp nghẹt. Ngồi bên con, nhìn đôi môi bé nhỏ mấp máy mà không thành lời. Mẹ cố lắng nghe, hy vọng một âm thanh nào đó vang lên, dù chỉ là một tiếng ú ớ, để mẹ tin rằng con đang cố gắng nói. Nhưng rồi… vẫn là khoảng lặng.
Con trai của mẹ đã 5 tuổi.
Năm năm rồi… vậy mà mẹ vẫn chưa một lần được nghe tiếng con gọi: “Mẹ ơi”. Chỉ hai tiếng thôi – ngắn ngủi, đơn giản, mà sao lại trở thành giấc mơ xa vời đến vậy?
Mẹ đã đồng hành cùng con từ những ngày đầu biết con khác biệt. Từ lúc bác sĩ nói hai chữ “tự kỷ”, mẹ đã sợ đến run rẩy, nhưng vẫn tự nhủ: “Không sao, mình sẽ cùng con bước qua.” Mẹ tìm mọi cách, từ những buổi can thiệp, những giờ tập nói, đến những đêm dài ôm con và thủ thỉ bên tai, mong giọng nói của mẹ sẽ chạm được vào thế giới của con. Mẹ đã tin, và mẹ vẫn tin, chỉ là con đang đi một con đường vòng để đến bên mẹ.
Nhưng con à… có những lúc mẹ yếu lòng lắm. Mỗi lần thấy những đứa trẻ cùng tuổi đang cười đùa, nói chuyện cùng gia đình ngoài sân chơi ấy, mẹ lại thấy ghen tỵ, tủi thân vô cùng. Mẹ đau khi thấy ánh mắt người khác nhìn con với chút thương hại, xen lẫn khó hiểu. Và mẹ hoang mang khi nghĩ: “Liệu một ngày nào đó, mẹ có được nghe tiếng gọi ấy không?”. Mẹ tự trách mình – phải chăng mẹ đã làm gì sai? Phải chăng mẹ đã không đủ tốt để cho con một cuộc sống dễ dàng hơn?
Mẹ khao khát được nghe giọng con. Không cần phải nói hay, không cần phải đầy đủ câu từ – chỉ cần con gọi một lần: “Mẹ ơi”. Dù có méo mó, dù chỉ là một âm thanh ngập ngừng, vụng về – mẹ vẫn sẽ coi đó là món quà quý giá nhất cuộc đời này.
Có lúc mẹ ước gì mình có thể đi vào thế giới của con – một thế giới mà đôi khi mẹ chẳng thể hiểu hết. Ở đó, con có cảm thấy cô đơn không? Có thấy nỗi nhớ mẹ như mẹ nhớ con không? Hay con vẫn yêu mẹ theo một cách riêng mà mẹ chưa học được cách lắng nghe?
Có những đêm mẹ ôm con ngủ, tay con nắm tay mẹ mà không nhìn vào mắt mẹ, không nói một lời. Mẹ không biết liệu con có biết mẹ là mẹ con không. Nhưng mẹ cứ thì thầm mãi: “Mẹ đây… mẹ luôn ở đây với con.”

Mẹ mệt mỏi. Mẹ buồn. Mẹ hoang mang. Nhưng mẹ không bỏ cuộc. Vì mẹ tin rằng đâu đó trong thế giới thầm lặng ấy, con đang nỗ lực nhiều hơn ai hết. Mẹ tin rằng một ngày nào đó, khi con đã sẵn sàng, con sẽ cất tiếng gọi mẹ – và khi ấy, mẹ sẽ khóc, không phải vì đau, mà vì hạnh phúc vỡ òa.
Con trai à, nếu con có thể cảm nhận được trái tim mẹ – con sẽ biết rằng, mẹ luôn yêu con bằng một tình yêu không điều kiện, không kỳ vọng – chỉ là một tình yêu thuần khiết nhất, vĩnh cửu nhất.
Mẹ sẽ vẫn chờ con.
Tình yêu không chỉ đi một chiều. Mẹ viết cho con, và trong thinh lặng, con cũng đang viết cho mẹ bằng một thứ ngôn ngữ không ai nghe thấy, nhưng ai cũng có thể cảm nhận. Bức thư dưới đây là hành trình ngược lại – từ trái tim con trở về trái tim mẹ.
Đọc thêm tại đây: Hành trình 5 năm ròng rã, tuy con không nói được nhưng tiếng nói ấy luôn được cất lên trong tim