
Con gái yêu,
Hiện tại lại kết thúc một ngày nữa chúng ta cùng nhau đồng hành trên hành trình trị liệu tự kỷ cho con. Khi con đã ngủ ngoan, ba mẹ ngồi lại với nhau, mở cuốn sổ nhỏ mà chúng ta vẫn hay gọi là “nhật ký đồng hành”.
Gia đình ta đã cùng nhau đi một đoạn đường dài – hơn hai năm kể từ ngày bắt đầu hành trình can thiệp. Hôm nay mẹ viết, còn ba ngồi bên, đôi mắt đỏ hoe nhưng lặng lẽ.
Con à, mẹ phải thú thật rằng có những lúc mẹ cảm thấy như mình không còn sức. Mỗi buổi sáng dậy sớm đưa con đến lớp, rồi vội vã đi làm, tan làm lại tất tả đưa con đi trị liệu, can thiệp, về nhà còn bao nhiêu việc dang dở… cơ thể mẹ như không còn chút năng lượng nào.
Còn ba con, tuy anh ấy ít nói nhưng con biết không, ba cũng mệt lắm. Có hôm ba lái xe đưa con đến trung tâm mà trong đầu chỉ muốn quay đầu về nhà. Ba ước giá như có một ngày được nghỉ trọn vẹn, không phải chứng kiến con vất vả, không phải thấy mẹ thở dài vì mệt.
Có đêm mẹ chỉ biết khóc một mình. Không phải vì mẹ không yêu con, mà vì mẹ quá sợ hãi. Sợ một ngày nào đó mẹ sẽ không còn đủ sức, sợ mẹ sẽ bỏ cuộc giữa chừng. Mẹ từng thấy mình ghen tị khi nhìn bạn bè của con đọc sách to, cười nói rộn ràng, còn con phải chật vật tập nói từng chữ. Nỗi ghen tị ấy khiến mẹ thấy mình tệ, nhưng mẹ không kiểm soát được cảm xúc.
Còn ba từng ngồi hàng giờ trước sân, nhìn bóng tối buông xuống mà chẳng muốn vào nhà. Không phải vì ba không thương con, mà vì trong ba có một nỗi sợ khó gọi tên – sợ con sẽ không bao giờ bắt kịp các bạn, sợ ba không đủ giỏi để bảo vệ con khỏi ánh nhìn thương hại của người khác. Ba từng thấy mình bất lực khi không thể làm gì để giảm bớt áp lực cho mẹ, ngoài việc im lặng và cố gắng làm chỗ dựa.
Mẹ mệt, nhưng mẹ vẫn chọn bước tiếp. Bởi mẹ biết, chỉ cần mẹ dừng lại, con sẽ mất thêm thời gian. Mỗi bước tiến nhỏ của con – một câu nói mới, một nụ cười tự tin hơn – chính là phần thưởng khiến mẹ lại gắng gượng đi tiếp.
Con biết không, chính sự kiên trì của con đã kéo ba trở lại. Mỗi lần con cười khúc khích khi làm đúng một bài tập, mỗi khi con ôm cổ ba và thì thầm “Ba ơi”, tim ba lại mềm ra. Ba không thể bỏ cuộc khi con vẫn đang chiến đấu.

Con gái yêu, ba mẹ không phải siêu nhân. Chúng ta đều có những ngày mệt mỏi, có lúc muốn dừng lại. Nhưng ba mẹ đã hứa với nhau – sẽ không bao giờ bỏ con lại một mình. Dù có gục ngã, ba mẹ cũng sẽ cùng nhau đứng dậy.
Con chính là lý do để ba mẹ mạnh mẽ hơn. Mỗi lần muốn bỏ cuộc, ba mẹ lại nhớ đến ánh mắt của con, đến niềm tin mà con đặt nơi ba mẹ, và thế là ba mẹ tiếp tục bước đi.
Sau này khi con lớn, nếu con đọc lại những dòng này, hãy biết rằng hành trình này không chỉ giúp con trưởng thành, mà còn dạy ba mẹ biết yêu thương sâu sắc, biết kiên nhẫn và biết can đảm.
Thương con hơn tất cả.
Ba & Mẹ