
Có những ngày, mẹ ngồi bên bàn, tay run run cầm danh bạ các trung tâm can thiệp, ánh mắt trĩu nặng. Bố nhìn con chơi, trong lòng vừa thương vừa lo, biết rằng con cần nhiều hơn lời khuyên “nó sẽ ổn thôi”. Cả hai đều đang bước vào một hành trình mà mỗi bước đi đều như đi trong sương mù: không chắc chắn, không thấy trước, chỉ biết phải đi tiếp vì con.
Khi một đứa trẻ được chẩn đoán ADHD, cảm giác bất lực và bối rối thường đến ngay lập tức. Mẹ từng khóc trong im lặng, tự hỏi: “Liệu con có ổn không? Con có bị bỏ lại phía sau không?”. Bố thì chật vật giữa hàng loạt thông tin trên mạng, nghe lời khuyên của người này, phản bác của người kia, giữa những câu “con chỉ nghịch thôi” và “cần chuyên gia ngay”. Mệt mỏi là vậy, nhưng tình yêu dành cho con khiến cả hai không thể dừng lại.
Hành trình tìm kiếm trung tâm phù hợp không hề đơn giản. Mỗi nơi đều hứa hẹn điều tốt đẹp, nhưng khi đặt chân đến, bố mẹ lại nhận ra: chương trình này không phù hợp, liệu pháp kia chưa đủ sâu sát, hoặc giáo viên chưa hiểu đúng về ADHD. Cảm giác như đi tìm ánh sáng trong sương mù: bước đi cẩn trọng, nhưng vẫn không thấy đường thẳng. Có những buổi sáng, bố mẹ ra về với lòng nặng trĩu, nhìn con thẫn thờ sau cánh cửa lớp học thử, tự hỏi mình có đang làm đúng không.
Trong suốt hành trình ấy, mọi cảm xúc đều được khuấy động: lo lắng, sợ hãi, bất lực, nhưng cũng là hy vọng, quyết tâm và tình yêu vô bờ. Mẹ lo cho những ngày con cảm thấy mình khác biệt; bố trăn trở về tương lai con sẽ như thế nào. Nhưng chính những lo lắng ấy lại trở thành động lực: “Con cần chúng ta. Con cần chúng ta kiên định.”

Không phải lúc nào bố mẹ cũng biết chắc quyết định của mình có đúng không. Nhưng sự kiên định là điều duy nhất giữ họ không lạc đường. Kiên định để đi hết các trung tâm, kiên định để học cách quan sát con, kiên định để không bỏ cuộc dù mỏi mệt. Mỗi lần thất vọng, họ lại đứng dậy, nhìn vào ánh mắt con – nơi chứa đựng niềm tin và mong muốn được hiểu – và bước tiếp.
Rồi một ngày, sau bao lần thử, bố mẹ gặp một trung tâm khiến họ thở phào. Nhân viên, giáo viên hiểu ADHD, chương trình can thiệp khoa học, và quan trọng nhất: con cảm thấy thoải mái và muốn tham gia. Ánh sáng trong sương mù cuối cùng cũng ló dạng. Không chỉ là niềm vui, mà còn là sự xác nhận: sự kiên định của cha mẹ, tình yêu của họ dành cho con, đã không uổng phí.
Hành trình tìm nơi phù hợp cho trẻ ADHD giống như đi trong sương mù, nhưng không có nghĩa là không có lối ra. Những cảm xúc bão táp, những ngày mệt mỏi và những lần thất vọng sẽ trở thành động lực để bạn nhìn thấy ánh sáng. Con không cần một người hoàn hảo; con cần một người kiên định, một người đồng hành, và trên hết – một người tin tưởng vào khả năng của chính con. Mỗi bước đi, dù chậm hay vấp ngã, đều quan trọng. Bố mẹ kiên định, con sẽ biết rằng mình không bao giờ đi một mình. Và rồi, ánh sáng ấy sẽ soi đường cho cả gia đình, nơi mà ADHD không còn là rào cản, mà là thử thách để yêu thương, hiểu và trưởng thành cùng nhau.