Menu Đóng

Hiếu động không phải lỗi của con.

Sáng nay, mẹ nhận được tin nhắn từ cô giáo: “Con hôm nay lại không chịu ngồi yên, làm cô giảng bài khó khăn.” Mỗi chữ trong tin nhắn như mũi dao nhọn đâm vào tim mẹ. Mẹ cố gắng hít một hơi thật sâu, nhưng cảm giác đau đớn, tủi thân và bất lực cứ trào dâng. Mẹ tự hỏi: “Con không phải hư, sao con lại không thể bình tĩnh như các bạn khác?”

Hành trình đưa con đến lớp tiền tiểu học vốn đã không hề dễ dàng. Mẹ biết con không phải là một đứa trẻ cố ý nghịch ngợm hay chống đối. Con là một đứa trẻ nhạy cảm, tràn đầy năng lượng, nhưng não bộ con phát triển theo cách khác – ADHD. Mỗi hành động quá năng động, mỗi lời nói dường như không kiểm soát được, không phải là lỗi của con, nhưng xã hội và trường lớp lại nhìn con bằng con mắt so sánh, đánh giá.

Mẹ cảm thấy vừa thương con, vừa tự trách chính mình. Tại sao con không thể ngồi yên như các bạn? Tại sao con không nghe lời một cách dễ dàng? Mẹ buồn, mẹ hụt hẫng, và nhiều lúc, mẹ tự hỏi liệu mình có đang làm đủ cho con không. Nhưng ngay cả trong khoảnh khắc đau đớn ấy, mẹ biết mình cần kiên định. Kiên định không chỉ với con, mà còn với chính bản thân mình.

Mẹ nhớ những ngày đầu tiên đưa con đến lớp. Mỗi buổi sáng, mẹ nắm tay con, dặn con cố gắng ngồi yên. Con cố gắng, nhưng chỉ được vài phút, rồi lại đứng lên, chạy quanh, hỏi đủ thứ. Mỗi lần như vậy, mẹ mỉm cười, nhưng trong lòng lại thắt lại. Mẹ học cách hít thở, nhắc nhở con nhẹ nhàng, nhưng không quát mắng, không trách phạt. Bởi mẹ biết, nếu mẹ mất kiên định, con sẽ mất niềm tin vào mẹ.

Hành trình đồng hành cùng con trị liệu, học tập và phát triển kỹ năng ở lứa tuổi tiền tiểu học là một quá trình dài, đầy thử thách. Mẹ phải học cách quan sát từng tín hiệu nhỏ của con, hiểu những gì con đang cảm nhận và cần. Khi con quá hiếu động, mẹ không còn thấy đó là “sai phạm” mà là cơ hội để dạy con cách quản lý năng lượng, cách tự điều chỉnh hành vi. Mỗi tiến bộ nhỏ – ngồi yên thêm 1 phút, lắng nghe câu chuyện, làm xong một trò chơi theo hướng dẫn – đều được mẹ ghi nhận và ăn mừng.

Mẹ cũng học cách chấp nhận những lời phê bình từ cô giáo, không để nó biến thành lời buộc tội con hay chính mình. Thay vì đau đớn và tự trách, mẹ nhìn nhận đó là thông tin để điều chỉnh chiến lược. Có thể hôm nay con chưa ngồi yên, nhưng mẹ biết, con đang cố gắng hết sức mình. Mẹ sẽ không bỏ cuộc, sẽ tiếp tục kiên nhẫn, đồng hành cùng con từng bước.

Mỗi tối, khi con đi ngủ, mẹ thường ngồi bên cạnh, nhìn con thở đều, và nhủ thầm: “Mẹ ở đây, mẹ tin con, mẹ sẽ không từ bỏ con.” Mẹ biết, hành trình này sẽ còn nhiều lần con bị hiểu nhầm, bị phê bình, nhưng mẹ sẽ kiên định như một ngọn hải đăng, để con luôn nhìn thấy sự an toàn, tình yêu và niềm tin từ mẹ.

Mẹ học được rằng, đồng hành với một đứa trẻ ADHD không phải là dập tắt năng lượng hay ép con trở thành “bình thường”. Nó là một cuộc chiến kiên nhẫn, là quá trình nuôi dưỡng niềm tin, là từng bước giúp con hiểu cách kiểm soát bản thân và phát triển kỹ năng xã hội. Mỗi lần con tiến bộ dù nhỏ, mẹ thấy mình hạnh phúc hơn bao giờ hết, thấy con tự tin hơn, và mẹ biết rằng những nỗi đau ban đầu chỉ là bước đệm để con lớn lên mạnh mẽ.

Mẹ đau, mẹ mệt, nhưng mẹ kiên định. Bởi mẹ hiểu, con cần hơn tất cả một người chỉ bảo, con cần một người đồng hành không bao giờ bỏ rơi con.

Bài liên quan

Home
Hotline
Chỉ đường
Zalo Chat
Tư vấn