
Mẹ ơi,
Con hay nghe mẹ khóc vào buổi tối.
Mẹ nghĩ con đã ngủ, nhưng thật ra con vẫn thức, nằm im lặng. Con thấy bóng mẹ ngồi bên cửa sổ, tay cầm cuốn nhật ký, mắt đỏ hoe. Con biết mẹ đang lo cho con. Con không nói được nhiều như bạn bè, cũng chẳng biết diễn đạt hết những gì trong đầu, nhưng con nghe được tiếng tim mẹ đập nhanh, tiếng thở dài của mẹ, con cảm nhận rõ lắm.
Mẹ nói với bố rằng, mẹ đã nghỉ việc rồi…
Con không hiểu hết nghĩa của “nghỉ việc”, nhưng con biết, công việc đó từng làm mẹ bận rộn, từng khiến mẹ mặc áo đẹp đi ra ngoài, từng làm mẹ cười khi có ai đó khen mẹ giỏi. Vậy mà giờ mẹ chọn ở bên con nhiều hơn. Con nghe người ta nói mẹ hy sinh, mẹ dũng cảm. Con không biết “hy sinh” nghĩa là gì cho trọn vẹn, nhưng con cảm thấy trong lòng mình một điều: mẹ yêu con nhiều lắm.
Mỗi ngày, mẹ ngồi kiên nhẫn dạy con ghép từng từ, từng câu. Khi con nổi nóng, ném đồ chơi, mẹ không bỏ đi. Mẹ ôm con, dẫu con vùng vẫy. Mẹ nói: “Không sao, mình làm lại nhé.” Mẹ ơi, con biết lúc đó mẹ mệt lắm, có khi tim mẹ cũng đau nữa, nhưng mẹ vẫn ở đó. Con chưa bao giờ nói được với mẹ câu “cảm ơn” trọn vẹn, nhưng con mong mẹ hiểu, mỗi lần mẹ lau mồ hôi trên trán con, mỗi lần mẹ nắm tay con dắt qua đường, con thấy mình thật an toàn, thật quan trọng.

Có khi con thấy mẹ nhìn ra xa, mắt buồn buồn. Con sợ mẹ sẽ bỏ con, như một vài bạn con kể có người lớn từng bỏ rơi họ. Nhưng rồi mẹ quay lại, mỉm cười, xoa đầu con, và nỗi sợ trong con biến mất. Con nhận ra, mẹ đã quyết định đi cùng con, như trong nhật ký mẹ viết: dù nắng hay mưa, mẹ vẫn nắm tay con.
Con muốn nói với mẹ rằng: Con không biết con có tiến bộ nhanh không, có thể nói giỏi như các bạn không. Nhưng con hứa sẽ cố gắng. Mỗi tiếng con bật ra, mỗi nụ cười con dành cho mẹ, chính là cách con nói rằng: “Mẹ ơi, con yêu mẹ.”
Mẹ ơi, nếu một ngày nào đó con lớn lên, con sẽ làm mẹ tự hào. Con sẽ khắc ghi rằng đã có một người mẹ đã gác lại cả thế giới của riêng mình để ở lại với con. Và con tin, tình yêu ấy sẽ không bao giờ mất đi, nó sẽ sống trong tim con mãi mãi.
Con của mẹ.