Menu Đóng

Khi công nghệ vô tình trở thành bức tường ngăn cách mẹ và con

Con ơi,

Hiện tại, lòng mẹ nặng trĩu như có cả nghìn tảng đá đè xuống. Từ ngày con được chẩn đoán rối loạn phổ tự kỷ, trái tim mẹ chưa một phút nào thôi nhói đau. Và nó càng đau hơn khi mẹ nhớ lại… chính mẹ đã từng vô tình đặt vào tay con chiếc điện thoại, chiếc iPad, để rồi bây giờ, mẹ cứ tự hỏi: “Có phải mẹ đã đẩy con vào tình trạng này?”

Ngày ấy, mẹ chỉ nghĩ đơn giản: con nghịch điện thoại thì ngoan, không khóc, mè nheo, chỉ ngồi yên, mẹ có thời gian làm việc, có thể tranh thủ nghỉ ngơi. Những video hoạt hình đầy màu sắc, những tiếng nhạc vui tai, mẹ tưởng như vô hại. Nhưng mẹ đâu biết, mỗi giờ con đắm chìm trong màn hình là mỗi giờ con rời xa thế giới thật. Dần dần, Mẹ đã không kiên nhẫn chơi cùng con, không đủ mạnh mẽ để cất đi thiết bị ấy. Và giờ đây, mẹ ân hận đến mức không thể tha thứ cho chính mình.

Khi ngồi trước bác sĩ, nghe người ta nói: “Con cần được can thiệp, cần môi trường thực tế, không phải thiết bị điện tử”, tim mẹ thắt lại. Mỗi lời như một nhát dao xoáy sâu vào lồng ngực. Mẹ muốn khóc òa ngay lúc đó, muốn gào lên: “Giá mà con chưa bao giờ biết đến điện thoại! Giá mà mẹ đủ khắt khe hơn với chính mình để bảo vệ con!”. Nhưng tất cả đã muộn. Mọi lỗi lầm đều đã xảy ra, và con – đứa con ngây thơ của mẹ – lại là người gánh chịu hậu quả.

Từ hôm ấy, mỗi tối nhìn con ngồi lặng thinh, không biết nói, ánh mắt xa xăm, mẹ thấy tim mình như rơi xuống vực. Mẹ thấy mình bất lực, thấy mình tồi tệ. Người ta nói “không ai thương con bằng mẹ”, nhưng tại sao chính mẹ lại là người gây ra vết thương lớn nhất cho con?

Mẹ dằn vặt trong từng hơi thở, cảm giác tội lỗi bám lấy mẹ không cách nào rũ bỏ.

Mẹ đã đọc biết bao tài liệu, tìm biết bao phương pháp, đưa con đến gặp hết Chuyên gia này đến trung tâm khác. Nhưng trong sâu thẳm, mẹ vẫn không thể ngừng thì thầm với bản thân: “Lỗi là ở mẹ. Mẹ đã sai ngay từ đầu.” Có những đêm, mẹ ngồi trong bóng tối nhìn con ngủ, nước mắt cứ trào ra, ướt gối. Mẹ ước gì thời gian quay ngược lại, để mẹ có thể ôm con nhiều hơn, nói chuyện với con nhiều hơn, thay vì để một chiếc màn hình lạnh lẽo thay mẹ bầu bạn cùng con.

Con trai yêu, mẹ biết mình không thể mãi mãi chìm trong hối hận. Điều con cần hiện tại là mẹ phải tỉnh táo, mạnh mẽ, để cùng con bước tiếp hành trình dài này. Nhưng mẹ cũng muốn con hiểu: mọi giọt nước mắt, mọi sự giằng xé trong tim mẹ đều xuất phát từ tình yêu vô bờ bến dành cho con. Nếu có thể đánh đổi tất cả để con được sống một tuổi thơ trọn vẹn, mẹ sẵn sàng.

Hôm nay, khi viết bức thư này, mẹ không mong được ai tha thứ. Bởi người mẹ cần tha thứ nhất chính là mẹ, và điều ấy mẹ chưa làm được. Mẹ chỉ mong, dù chặng đường phía trước có nhiều thử thách, con vẫn cảm nhận được tình yêu mà mẹ dành cho con – tình yêu sẽ luôn mạnh mẽ hơn cả nỗi dằn vặt và hối hận trong mẹ.

Con trai à, mẹ xin lỗi. Và mẹ hứa: dù muộn màng, mẹ sẽ đồng hành cùng con, từng ngày, từng bước, cho đến khi con tìm thấy chính mình trong thế giới này.

Bài liên quan

Home
Hotline
Chỉ đường
Zalo Chat
Tư vấn