Menu Đóng

Khi tình yêu là động lực để mẹ không gục ngã trước thử thách

Hôm nay, khi nhận được tin nhắn từ cô giáo chủ nhiệm của con, trái tim mẹ như rơi xuống một khoảng không vô tận. Cô nói với mẹ rằng: “Con không tập trung trong lớp, rất dễ bị xao nhãng, dường như khó nắm bắt được nhịp học chung.” Những dòng chữ ngắn ngủi ấy như một nhát dao cứa vào lòng mẹ, khiến bao hy vọng mẹ đã nuôi dưỡng bấy lâu chao đảo.

Mẹ đã từng nghĩ rằng sau nhiều tháng can thiệp, sau bao buổi kiên nhẫn đồng hành cùng con, con gái của mẹ sẽ tốt hơn, sẽ bắt nhịp được với bạn bè. Nhưng không… sự thật vẫn hiển hiện, con vẫn còn đó những khó khăn, và mẹ thấy mình bất lực, hụt hẫng, như cả thế giới sụp đổ trong phút chốc.

Có những đêm mẹ nằm trằn trọc không thể ngủ, hình ảnh con bé nhỏ ngồi cặm cụi xếp những món đồ chơi theo một trật tự riêng cứ hiện lên. Mẹ lo lắng đến nghẹt thở: Liệu con có thể hòa nhập? Liệu con có thể có một tuổi thơ bình thường như bao đứa trẻ khác? Và liệu mai này, khi mẹ không còn đủ sức đồng hành, con sẽ ra sao?

Nhưng rồi, trong khoảng tối tăm ấy, mẹ vẫn tự nhắc mình: Mình không được phép gục ngã. Con cần mẹ. Con cần một bờ vai vững chãi để dìu dắt con đi qua những chặng đường chông chênh này.

Ngày hôm nay, sau tin nhắn ấy, mẹ lại bắt đầu một hành trình mới – hành trình tìm hiểu, liên lạc, dò hỏi khắp nơi về những trung tâm can thiệp phù hợp hơn. Mẹ đọc từng bài chia sẻ của những phụ huynh có con giống con, ghi chú lại những phương pháp trị liệu, những bài tập rèn luyện sự chú ý. Mẹ thấy mình như đang gồng cả bầu trời lo lắng trên vai, nhưng mẹ không dám dừng lại, vì chỉ cần chậm một nhịp, mẹ sợ con sẽ thiệt thòi hơn.

Có lúc, mẹ cũng yếu mềm, tự trách bản thân: Có phải do mẹ chưa đủ kiên nhẫn? Có phải mẹ chưa chọn đúng cách cho con? Nhưng rồi mẹ biết, việc trách mình không giúp gì cả. Điều duy nhất mẹ có thể làm là tiếp tục tìm đường, tiếp tục tin tưởng và đồng hành.

Mẹ hy vọng, một ngày nào đó, con gái mẹ sẽ có thể ngồi trong lớp học, chăm chú nhìn lên bảng, giơ tay phát biểu như bao đứa trẻ khác. Mẹ hy vọng con sẽ có những người bạn thật sự, cùng con chơi đùa, cùng con lớn lên. Và trên tất cả, mẹ hy vọng con sẽ hạnh phúc với chính mình – hạnh phúc theo cách riêng của con.

Viết những dòng này, nước mắt mẹ lại rơi. Nhưng mẹ biết, đó không chỉ là những giọt nước mắt của nỗi đau, mà còn là của tình yêu, của sự quyết tâm. Con ạ, mẹ hứa sẽ không bỏ cuộc. Cho dù con đường này dài và nhiều thử thách, mẹ sẽ vẫn nắm tay con, dìu con đi từng bước.

Mẹ yêu con – hơn bất cứ điều gì trên đời này.

Bài liên quan

Home
Hotline
Chỉ đường
Zalo Chat
Tư vấn