Menu Đóng

Không bỏ cuộc giữa bão táp: Khi con không hợp nơi trị liệu

Khi con bắt đầu trị liệu, bố mẹ thường ôm trong lòng cả một niềm hy vọng. Hy vọng rằng lần này, phương pháp mới, thầy cô mới sẽ giúp con tiến bộ, sẽ giúp con từng bước vượt qua những khó khăn trong hành vi, tập trung và cảm xúc. Thế nhưng, không phải lúc nào mọi chuyện cũng suôn sẻ. Con có thể không hợp với phương pháp, không hợp tác với thầy cô, thậm chí có những lúc phản ứng dữ dội khiến bố mẹ cảm thấy bối rối và thất vọng.

Nhìn con ngồi đó, mắt lảng tránh, tay chân quẫy đạp, bố mẹ có cảm giác như mọi nỗ lực đều đổ sông đổ bể. Từng lời giới thiệu về chương trình, từng buổi tham khảo, từng kỳ vọng về tiến bộ của con bỗng chốc trở thành một khoảng trống mênh mông trong tâm trí. Bố mẹ tự hỏi: “Có phải chúng ta đã chọn sai nơi? Có phải con không thể cải thiện được? Liệu mình có đang lãng phí thời gian và hy vọng của con không?”

Cảm giác thất vọng ấy, khi kéo dài, có thể len lỏi vào mọi hành động thường nhật. Bố mẹ thấy mệt mỏi, mất kiên nhẫn, đôi khi thậm chí nản lòng đến mức muốn từ bỏ. Nhiều lúc, bố mẹ nhìn nhau mà không biết nên chia sẻ những băn khoăn như thế nào, bởi nói ra có khi lại khiến cả hai cảm giác tội lỗi, sợ rằng niềm tin vào con sẽ bị lung lay.

Nhưng trong những phút giây khó khăn ấy, cũng chính là lúc sự kiên định cần được nuôi dưỡng. Cha mẹ cần nhắc nhở chính mình rằng ADHD là một hành trình dài, và con không thể “thay đổi chỉ sau một buổi trị liệu”. Không hợp tác với thầy cô hôm nay không có nghĩa là con không thể học cách hợp tác sau này. Không phù hợp với phương pháp này không có nghĩa là con không thể tiến bộ với một phương pháp khác, một người thầy khác, hay một môi trường khác.

Hành trình tìm nơi trị liệu phù hợp cho con đôi khi giống như đi giữa sương mù. Bố mẹ thử đủ nơi, gặp đủ phương pháp, lắng nghe đủ lời khuyên, nhưng cảm giác như chưa nơi nào thực sự “đúng” với con. Mỗi lần thất bại lại kéo theo cảm giác hụt hẫng, lo lắng và đôi khi là tội lỗi: “Có phải do mình chưa kiên nhẫn? Hay do mình không đủ hiểu con?” Nhưng rồi, giữa những mệt mỏi ấy, có những khoảnh khắc bố mẹ nhận ra sự thay đổi nhỏ bé trong con – một cử chỉ, một câu nói, một lần hợp tác, dù rất nhỏ – và đó chính là ánh sáng dẫn đường, nhắc nhở bố mẹ rằng sự kiên định chưa bao giờ là vô nghĩa.

Điều quan trọng nhất là bố mẹ không từ bỏ bản thân. Kiên định không có nghĩa là cứng nhắc, mà là học cách đi chậm, đi chắc, đồng hành cùng con, không bỏ cuộc dù từng bước tiến chậm chạp hay thất bại trước mắt. Kiên định còn là biết lắng nghe con, quan sát con, thử nghiệm những phương pháp khác nhau, kiên nhẫn tìm ra cách mà con cảm thấy thoải mái, và từ đó mở ra cánh cửa tiến bộ.

Trên hành trình này, mỗi lần thất vọng, mỗi lần mất niềm tin đều là một phần của quá trình học hỏi – không chỉ cho con, mà còn cho chính bố mẹ. Bố mẹ học cách chấp nhận rằng không phải phương pháp nào cũng hiệu quả ngay lập tức, rằng không phải buổi trị liệu nào cũng trôi chảy, và rằng sự thay đổi thật sự trong con cần thời gian và sự kiên nhẫn vô tận.

Và rồi, khi nhìn lại, bố mẹ sẽ nhận ra rằng chính những khoảnh khắc đầy thử thách ấy đã rèn luyện cho mình sức mạnh, sự kiên định và lòng tin vào con. Một ngày không xa, con sẽ tìm thấy cách để hợp tác, để phát triển, và chính bố mẹ, bằng sự kiên nhẫn và tình yêu, đã trở thành người đồng hành không thể thiếu trên hành trình chiến đấu với ADHD của con.

Bố mẹ, hãy tin rằng mỗi bước đi, dù chậm, dù mệt mỏi, đều là ánh sáng dẫn con tiến về phía trước. Niềm tin không phải lúc nào cũng dễ dàng, nhưng chính niềm tin ấy sẽ giúp cả bố mẹ và con vượt qua những mây mù và tìm thấy con đường riêng của mình.

Bài liên quan

Home
Hotline
Chỉ đường
Zalo Chat
Tư vấn