Menu Đóng

Mẹ đang học cách đồng hành cùng con

Hôm nay mẹ mệt. Mệt cả thể xác lẫn tâm trí.

Lúc này đây, chỉ có một mình mẹ, tay vẫn còn mỏi vì buổi can thiệp chiều nay. Còn con nằm trong phòng bên, ngủ say sau cơn khóc kéo dài. Mẹ nhìn gương mặt con, thấy vầng trán ướt mồ hôi, đôi mắt sưng đỏ… mà mẹ lại thấy tim mình nhói đau.

Con yêu à, con đã 7 tuổi rồi. Cái tuổi lẽ ra mẹ chỉ cần lo con ăn uống đủ chất, lo bài tập về nhà, lo chuyện con chơi với bạn nào, có bị bạn trêu không. Nhưng với chúng ta, những việc nhỏ nhặt nhất – như ngồi yên 5 phút ăn một bữa cơm, cầm thìa cho đúng cách, hay trả lời một câu hỏi đơn giản – lại là cả một trận chiến.

Hôm nay mẹ đã thử dạy con mặc áo một lần nữa. Mẹ làm mẫu từng bước, chậm rãi, kiên nhẫn. Con nhìn mẹ, nhưng rồi lại quay mặt đi. Khi mẹ nắm tay con, con giằng ra, khóc thét. Mẹ kiên trì thêm chút nữa, con đập tay vào tường, hét thật to. Lúc đó mẹ thấy cả căn phòng như quay cuồng. Một thoáng giận dỗi, một thoáng mệt mỏi, rồi một thoáng tội lỗi ập đến. Mẹ quát con. Con sững lại, đôi mắt tròn mở to, rồi òa khóc nức nở.

Mẹ ghét khoảnh khắc ấy. Ghét cả chính mình trong khoảnh khắc ấy.

Đêm nay, mẹ lại tự hỏi: “Tại sao mẹ không kiềm chế được? Tại sao mẹ lại để con của mẹ phải nghe tiếng quát?”
Mẹ đã đọc hàng chục bài chia sẻ của các chuyên gia, ghi chú tỉ mỉ từng bước dạy con kỹ năng mới. Nhưng khi đối diện thực tế – khi con la hét, khi con đập đồ – mọi lý thuyết như tan biến.

Áp lực cứ bủa vây mẹ. Từ ánh mắt hàng xóm khi thấy con nằm lăn ra đất giữa siêu thị, từ những lời góp ý vô tình:
“Chắc tại mẹ nuông chiều quá.”
“Chắc mẹ không biết cách dạy con.”
Mẹ lúc đó chỉ có thể cười gượng cho qua, nhưng khi về nhà, nước mắt mẹ lại chảy ra ướt gối. Có những đêm mẹ không ngủ được, chỉ nằm nhìn trần nhà, nghĩ xem mai phải làm gì để con hợp tác, để không lặp lại cơn khủng hoảng như hôm nay.

Nhưng rồi, mỗi sáng nhìn con tỉnh giấc với đôi mắt trong veo cùng nụ cười ngây thơ, ngọt ngào đó, mẹ lại thấy mình lại có thêm một chút sức lực. Mẹ lại đứng dậy, chuẩn bị đồ, chuẩn bị tinh thần, cùng con bước vào một ngày mới.

Con biết không, mẹ cũng đang học đấy. Học cách kiên nhẫn. Học cách lắng nghe con, ngay cả khi con chưa nói được. Học cách yêu con đúng cách, ngay cả khi con đẩy mẹ ra.
Mẹ biết con không cố tình chống đối. Con đang cố gắng hết sức để hiểu thế giới này, và thế giới này nhiều lúc quá ồn ào, quá khó đoán với con.

Mai có thể chúng ta sẽ lại có một ngày khó khăn. Có thể con sẽ lại khóc, mẹ sẽ lại bất lực, cả hai sẽ lại thất bại ở một bài tập tưởng như đơn giản. Nhưng mẹ hứa, mẹ sẽ nắm tay con, dù tay con có giằng ra. Mẹ vẫn sẽ gọi tên con, dù con chưa trả lời. Và mẹ sẽ không bao giờ bỏ con một mình.

Con là con của mẹ – Là món quà mà mẹ đã đón chờ bằng tất cả trái tim này.
Và cho dù hành trình này có bao nhiêu nước mắt, mẹ vẫn sẽ đi cùng con, từng bước nhỏ, cho đến khi con tìm thấy cách bước đi của riêng mình.

Mẹ yêu con.

Bài liên quan

Home
Hotline
Chỉ đường
Zalo Chat
Tư vấn