Menu Đóng

Mẹ ơi, con ở đây…

Mẹ à…

Con biết hôm nay mẹ buồn lắm. Con thấy mẹ khóc, thấy mẹ ngồi im rất lâu sau khi đi khám về. Con không hiểu hết những từ mẹ nói điện thoại với ai đó… nhưng con cảm nhận được — có điều gì đó vừa rơi vỡ trong lòng mẹ.

Mẹ biết không, dù con chưa nói được, chưa thể gọi hai tiếng “mẹ ơi” như bao đứa trẻ khác, nhưng… con vẫn cảm nhận được tình yêu của mẹ dành cho con – rõ ràng như nắng buổi sớm vậy.
Con biết mẹ thương con. Mỗi lần con cáu gắt, gào lên không lý do, mẹ không bỏ rơi con. Khi con không chịu nhìn vào mắt mẹ, mẹ vẫn cố gắng trò chuyện với con – mỗi ngày. Khi con chỉ thích quay bánh xe, lặp đi lặp lại một trò chơi nhàm chán, mẹ vẫn ngồi cạnh – kiên nhẫn và dịu dàng.

Con biết, mẹ đang sợ. Mẹ đang bối rối. Mẹ đang tự hỏi vì sao con lại khác biệt. Nhưng mẹ ơi, con đâu có chọn điều này đâu…
Con cũng muốn được ôm mẹ mà thì thầm “con yêu mẹ”.
Con cũng muốn được chơi với các bạn, được hát vang lên như những đứa trẻ ngoài sân.
Con cũng muốn hiểu thế giới xung quanh và… để thế giới ấy hiểu con nữa.
Nhưng con chưa biết cách. Chưa biết làm sao.

Mẹ ơi, mỗi lần mẹ nhìn con đầy kỳ vọng và rồi im lặng quay đi, con biết mẹ đau lòng. Nhưng con muốn nói với mẹ:
Con đang cố gắng, từng chút một…
Con đang lắng nghe, theo cách riêng của con.
Và con đang chờ mẹ, để cùng con đi từng bước, chậm thôi cũng được – miễn là đừng rời xa.

Con không cần mẹ luôn phải mạnh mẽ. Nếu mẹ mệt, mẹ cứ khóc. Nhưng rồi mẹ hãy lau nước mắt và nắm tay con nhé.
Bởi vì con cần mẹ – không phải một người mẹ hoàn hảo – mà là người mẹ không bỏ cuộc.

Nếu ai đó nói con là “đứa trẻ tự kỷ”, con mong mẹ đừng nản mà hãy luôn kiên định rằng:
Con không phải là một chẩn đoán. Con là con của mẹ. Là một thế giới đang lớn lên, dù hơi khác thường.
Con cần thời gian. Cần không gian. Cần sự kiên nhẫn. Và con biết, mẹ chính là nơi an toàn nhất để con học cách bước ra khỏi vỏ kén của chính mình.

Mẹ ơi, đừng hoảng loạn nữa nhé.
Con không nói được, nhưng con vẫn luôn “gọi” mẹ – bằng ánh mắt, bằng những cái ôm vụng về, bằng tiếng cười nhỏ khi mẹ hôn nhẹ lên má con.
Con vẫn cảm nhận được tất cả…

Và rồi một ngày, con sẽ gọi: “Mẹ ơi, con đây…” – thật rõ ràng, thật đầy yêu thương.

Nhưng còn bây giờ, mẹ cứ yên tâm nắm tay con nhé.
Mình cùng nhau lớn lên, thật chậm, thật vững vàng.
Vì con tin:
Tình yêu của mẹ sẽ dẫn con đi qua tất cả.

Con yêu mẹ rất nhiều!

Bài liên quan

Home
Hotline
Chỉ đường
Zalo Chat
Tư vấn