Menu Đóng

Ngày đầu đến trung tâm – mẹ bối rối trước cụm từ “tăng động giảm chú ý”

Ngày hôm ấy, mẹ vẫn còn nhớ rõ như in. Sáng sớm, mẹ chở con đến trung tâm can thiệp mà lòng nặng trĩu. Con trai mẹ, với đôi mắt long lanh nhưng luôn nhảy nhót không yên, đang nắm tay mẹ đi theo dòng người, còn mẹ thì cảm giác tim đập nhanh hơn thường lệ. Mọi thứ xung quanh đều là lạ lẫm: tiếng cười, tiếng khóc, những món đồ chơi đủ màu sắc, và cả những bảng thông báo treo trên tường, đều làm mẹ vừa muốn tìm hiểu, vừa muốn lẩn trốn.

Khi được dẫn vào phòng tư vấn, mẹ chợt nghe cô chuyên viên nói nhẹ nhàng nhưng rõ ràng: “Con anh chị có dấu hiệu tăng động giảm chú ý, chúng ta cần đánh giá và xây dựng lộ trình can thiệp sớm.”

Cụm từ ấy – “tăng động giảm chú ý” – vang lên trong đầu mẹ như một hồi chuông báo động. Mẹ bối rối. Mẹ không biết phải phản ứng thế nào. Thế nào là tăng động? Thế nào là giảm chú ý? Con mình… có nghiêm trọng đến mức phải can thiệp? Mẹ nhìn con, đang ngồi xuống bàn chơi mà bàn tay không thể ngồi yên, đầu lúc nào cũng quay qua quay lại, miệng lẩm bẩm những từ mẹ không hiểu. Mẹ vừa muốn vỗ về, vừa muốn khóc.

Mẹ bối rối không chỉ vì cụm từ chuyên môn, mà còn vì cảm giác bất lực. Bao lâu nay, mẹ nghĩ rằng chỉ cần dành thời gian chơi cùng con, nói chuyện nhiều hơn, đặt ra những quy tắc, con sẽ thay đổi. Nhưng giờ đây, mẹ nhận ra có những điều nằm ngoài khả năng kiểm soát của mẹ. Cảm giác lo lắng, bất an, và một chút tội lỗi trộn lẫn trong lòng. Mẹ tự hỏi: “Có phải lỗi tại mẹ? Có phải mình chưa đủ kiên nhẫn? Hay con mình sẽ khó mà hòa nhập được với bạn bè, khó mà theo kịp học hành sau này?”

Ngồi đó, mẹ cố gắng quan sát con. Con trai mẹ đang vui vẻ với những món đồ chơi, nhưng tay chân cứ không ngừng cử động, mắt lơ đễnh, nghe mẹ gọi một lần mà như không nghe thấy. Mẹ nhớ lại những buổi học ở nhà: mỗi khi mẹ nhắc nhở, con chỉ tập trung được vài giây, rồi lại quay sang nghịch ngợm thứ khác. Những tình huống ấy, mẹ đã từng gạt qua, tự nhủ rằng con “vui tính, năng động”, nhưng giờ nhìn dưới ánh mắt chuyên gia, mẹ thấy tim mình như bị bóp chặt.

Mẹ lạc lối trong việc tìm kiếm nơi can thiệp. Internet tràn ngập các trung tâm, các phương pháp, các bài viết “giúp con tăng động giảm chú ý”, nhưng mỗi nguồn thông tin lại đưa mẹ đến một hướng khác nhau. Mẹ đọc mà đầu óc quay cuồng: phương pháp hành vi, can thiệp sớm, trò chơi trị liệu, liệu pháp tâm lý, thuốc hỗ trợ… Mẹ sợ mình chọn sai, sợ con mất thời gian, sợ những nỗi lo lắng này sẽ theo con suốt tuổi thơ.

Mẹ nhớ đến những lần đưa con ra công viên, nơi trẻ con xung quanh đều ngồi yên, chơi đồ chơi theo nhóm, còn con mình cứ chạy khắp nơi. Mỗi lần như vậy, mẹ đều cảm giác như bị mọi ánh mắt dồn vào. “Con mình có sao không? Có bình thường không?” – những câu hỏi ấy vẫn vang lên trong đầu mẹ suốt cả ngày.

Ngày đầu đến trung tâm, mẹ cũng phải đối diện với cảm giác lạ lẫm khi nhìn thấy những bé khác đang tham gia các trò chơi điều chỉnh hành vi. Một số bé im lặng, quan sát; số khác cười nói rộn rã nhưng đều biết cách tuân theo hướng dẫn. Con mẹ, vẫn nhảy, vẫn không thể ngồi yên, khiến mẹ vừa xấu hổ, vừa thương. Mẹ tự hỏi liệu con có thể theo kịp các bạn, liệu con có thể học hỏi được những kỹ năng xã hội mà con đang thiếu?

Cảm giác bối rối còn đến từ chính bản thân mẹ. Mẹ chưa bao giờ phải nghe những thuật ngữ chuyên môn, chưa bao giờ nghĩ đến việc “con mình có rối loạn chú ý” hay “tăng động”. Những ngày qua, mẹ đã lướt hàng chục trang web, tham khảo vô số hội nhóm, nhưng thông tin càng nhiều, mẹ càng rối. Mẹ lo lắng về tương lai con, về khả năng con hòa nhập, về việc con có bị trêu chọc, bị hiểu nhầm, và cả những áp lực học tập sắp tới.

Nhưng giữa những lo lắng đó, mẹ vẫn tìm thấy một chút ánh sáng. Mẹ thấy cô chuyên viên nhẹ nhàng nắm tay con, trò chuyện với con, nhìn con với ánh mắt kiên nhẫn. Mẹ nhận ra, có những người sẵn sàng đồng hành, hướng dẫn mẹ và con từng bước. Mẹ hít một hơi sâu, cố gắng để ổn định cảm xúc. Mẹ nhận ra rằng, ngày đầu tiên đến trung tâm, việc quan trọng không phải là mẹ phải hiểu hết tất cả ngay lập tức, mà là mẹ bắt đầu đi đúng hướng – tìm kiếm sự hỗ trợ, mở lòng để học hỏi, và đồng hành cùng con.

Mẹ ngồi đó, nhìn con cười, nhảy chân sáo quanh phòng, lòng mẹ vừa nặng trĩu vừa tràn đầy hy vọng. Mẹ biết con sẽ phải trải qua nhiều thử thách, và chính mẹ cũng vậy. Nhưng mẹ hiểu rằng, thay vì hoảng loạn và bối rối, mẹ cần tập trung từng bước: quan sát, lắng nghe, học hỏi, và tin rằng mỗi tiến bộ dù nhỏ của con cũng là một chiến thắng.

Ngày hôm đó kết thúc, mẹ đưa con ra xe, tay con vẫn nắm tay mẹ chặt. Trên đường về, mẹ im lặng, suy nghĩ về những gì vừa trải qua. Mẹ biết rằng hành trình phía trước sẽ không dễ dàng, sẽ có những lúc con làm mẹ lo lắng, sẽ có những đêm mẹ trằn trọc vì không biết quyết định của mình có đúng hay không. Nhưng mẹ cũng biết rằng, bước đi đầu tiên đã được thực hiện – bước đi đến trung tâm, bước đi tìm hiểu về con, bước đi để không còn bối rối một mình.

Ngày đầu đến trung tâm – mẹ bối rối, lo lắng, nhưng cũng bắt đầu học cách chấp nhận, học cách đồng hành, và học cách tin rằng, với tình yêu và kiên nhẫn, con sẽ không đơn độc trên hành trình này.

Mẹ tự nhủ, dù con có tăng động, có giảm chú ý, có những lúc bốc đồng hay khó kiểm soát, mẹ sẽ ở bên con, dẫn dắt con từng bước. Và một ngày nào đó, mẹ sẽ nhìn lại, nhận ra rằng chính những ngày bối rối, những nỗi lo lắng ban đầu, đã trở thành nền tảng để con tiến bộ và phát triển mạnh mẽ hơn.

Bài liên quan

Home
Hotline
Chỉ đường
Zalo Chat
Tư vấn