Menu Đóng

Ngày mà mẹ quyết định rẽ hướng sang một hành trình mới

Hôm nay trong lòng mẹ nặng trĩu. Mẹ đã ký vào đơn xin nghỉ việc. Một tờ giấy mỏng manh, nhưng mẹ cảm giác như vừa cắt đi một phần bản thân mình.

Suốt 10 năm qua, công việc là nơi mẹ tìm thấy giá trị, nơi mẹ thấy mình mạnh mẽ, tự tin, nơi mẹ dám mơ ước.

Nhưng hôm nay, mẹ đã phải đưa ra một quyết định quan trọng – vì tương lai của con. Mẹ biết, từ ngày con được chẩn đoán rối loạn phổ tự kỷ, mọi thứ trong gia đình mình không còn như trước nữa. Mẹ đã trải qua đủ mọi cảm xúc: hoảng loạn, chối bỏ, hy vọng, thất vọng, rồi lại gồng mình đứng dậy. Và giờ đây, mẹ chọn đặt cả cuộc đời mình vào hành trình của con.

Mẹ không biết mình có đủ sức hay không. Nghỉ việc đồng nghĩa với việc mẹ mất đi thu nhập, mất đi sự độc lập, mất đi một phần bản ngã. Mỗi đêm mẹ thức trắng, nằm nghe tiếng thở đều của con mà nước mắt trào ra. Mẹ sợ một ngày nào đó mình sẽ kiệt quệ, sợ mình tức giận, sợ mình bỏ cuộc. Mẹ cũng sợ những lời xì xào của người ngoài – rằng mẹ đang hy sinh quá nhiều, rằng mẹ đang phí hoài tuổi trẻ, rằng mẹ quá nhạy cảm, rằng những điều mẹ đang làm là không cần thiết. Nhưng con à, chỉ có mẹ biết, những giờ trị liệu, những lần con bật khóc, vùng vẫy, hay khi con bỗng im lặng như đóng lại cả thế giới – chúng khiến mẹ đau đến mức chẳng còn hơi sức nghĩ về bản thân hay nghĩ về những điều khác nữa.

Mỗi khi buổi can thiệp không thuận lợi, khi con ném đồ, la hét, hay co mình vào một góc, mẹ thấy mình rã rời. Mẹ tự hỏi: “Có phải mình đang làm sai điều gì? Có phải nghỉ việc là quyết định vội vã? Có phải mình đã kéo con vào một cuộc chiến quá khốc liệt?” Rồi mẹ lại hít sâu, lau nước mắt, vì mẹ biết con cần một người kiên trì đến cùng.

Ngày hôm nay, mẹ đã bắt đầu học cách buông bỏ những thứ không còn phục vụ cho hành trình này: danh thiếp, những cuộc họp, những buổi giao lưu lúc tối muộn. Thay vào đó, mẹ học cách lắng nghe con nhiều hơn, quan sát từng ánh mắt, cử chỉ, cả những tiếng thì thầm rất khẽ mà trước đây mẹ từng bỏ lỡ.

Mẹ biết chặng đường phía trước sẽ còn dài, sẽ có những ngày mẹ phải gục đầu trên bàn, mệt mỏi đến mức chẳng muốn nói một lời. Nhưng con à, mẹ chọn đồng hành cùng con, không phải vì mẹ buộc phải làm vậy, mà vì mẹ tin con xứng đáng có cơ hội được hiểu, được yêu, và được bước ra thế giới này theo cách của riêng con.

Nếu có một ngày con đủ lớn để đọc được những dòng này, mẹ chỉ mong con hiểu: Quyết định hôm nay không phải là sự hy sinh, mà là một lời hứa – mẹ hứa sẽ đi bên con, dẫu trời nắng hay mưa, dẫu tim mẹ có lúc run rẩy, dẫu đôi mắt mẹ có ướt nhòe.

Mẹ của con.

Bài liên quan

Home
Hotline
Chỉ đường
Zalo Chat
Tư vấn