Menu Đóng

Nỗi hối hận mà bố không thể nói ra thành lời

Ngày 30 tháng 7 năm 20xx

Con trai yêu của bố,

Hôm nay, bố không tài nào ngủ được, vì bố sợ. Bố sợ mình sẽ lại mơ đến những điều mà bố không muốn đối diện.

Tiếng con cười, tiếng con gọi “bố” mà bố đã từng mong mỏi… cho đến nay vẫn chỉ là giấc mơ dang dở. Và trong bóng tối, bố thấy mình thật nhỏ bé, bất lực đến mức chẳng dám đối diện với chính con.

Ngày trước, khi biết con chậm nói, nhiều người xung quanh bảo bố mẹ: “Con trai nói chậm, lớn lên tự khắc sẽ biết nói thôi.” Bố đã tin. Bố đã bám vào những lời ấy như một cái phao để trấn an lòng mình. Thậm chí, khi mẹ lo lắng, bố còn gạt đi: “Đừng lo quá, con chỉ chậm hơn người khác một chút thôi. Lớn nó tự khắc ổn.” Bố không ngờ, chính sự chủ quan đó đã khiến con mất đi “thời điểm vàng” để can thiệp, để có cơ hội phục hồi tốt hơn.

Bố hối hận đến đau thắt tim. Bố giận chính mình – một người cha đáng lẽ phải bảo vệ và dẫn đường cho con – lại vô tình trở thành người khiến con đi lệch hướng trên hành trình này.

Mỗi khi nhìn con, thấy con loay hoay trong thế giới riêng, ánh mắt lạc lõng, lòng bố như bị ai xé ra từng mảnh. Bố muốn ôm con, nói với con rằng: “Xin lỗi con, tất cả là lỗi của bố.”

Nhưng rồi bố lại sợ… sợ con chẳng nghe thấy, sợ con chẳng cảm nhận được, sợ những lời xin lỗi đó chỉ là vô nghĩa khi thời gian đã trôi qua không thể quay lại.

Bố sống trong áp lực từng ngày. Mỗi lời nói của bác sĩ, mỗi ánh mắt so sánh của người ngoài, mỗi câu hỏi vô tình từ họ hàng – tất cả như hàng ngàn mũi kim cắm vào lòng bố. Người ta đâu hiểu được nỗi day dứt này: nỗi sợ rằng vì sự chậm trễ của bố mà con sẽ mất đi một phần cơ hội để sống một cuộc đời bình thường như bao đứa trẻ khác.

Bố biết mình phải mạnh mẽ để cùng con đi tiếp. Nhưng thật lòng,….

Con ạ, trong nhiều đêm đó bố đã gục ngã. Bố ngồi lặng nhìn con ngủ, nước mắt rơi mà không kịp lau. Chỉ một suy nghĩ lặp đi lặp lại trong đầu: “Giá như ngày đó bố không dễ dàng tin lời người khác. Giá như bố lắng nghe mẹ nhiều hơn. Giá như bố đưa con đi sớm hơn…”

Nhưng trên đời này, hai chữ “giá như” chưa bao giờ có thật.

Con trai à, bố không biết rồi đây hành trình của chúng ta sẽ đi về đâu. Nhưng có một điều chắc chắn: bố sẽ không bao giờ buông tay con nữa. Dù hiện tại có muộn, bố vẫn muốn cùng con chiến đấu. Dù có mất bao lâu, bố cũng sẽ chờ. Dù hành trình này có đẫm nước mắt, bố vẫn sẽ đi cùng con, bởi đó là cách duy nhất để bố chuộc lại lỗi lầm của mình.

Xin con, nếu có thể cảm nhận được tình yêu này, hãy tha thứ cho bố – người cha đã quá tin vào “sự bình thường” mà bỏ lỡ “thời điểm vàng” của con. Bố không dám hứa sẽ làm được tất cả, nhưng bố hứa một điều: từ hôm nay, bố sẽ là chỗ dựa vững chắc nhất, là người đồng hành không bao giờ rời xa con nữa.

Con yêu, xin hãy cho bố một cơ hội được làm lại – không phải để xoá đi quá khứ, mà để bù đắp cho tương lai của con.

Thương con hơn tất cả,
Bố.

Bài liên quan

Home
Hotline
Chỉ đường
Zalo Chat
Tư vấn