
Có những hành vi ở con không phải “thói quen xấu”, mà là một tiếng kêu cứu âm thầm
Có những điều trong hành trình làm cha mẹ khiến ta bối rối đến mức không biết phải bắt đầu từ đâu. Với tôi, đó là lần đầu tiên nhìn thấy con tự cào cấu da tay đến đỏ rát, rồi ngồi nhổ từng sợi tóc khi căng thẳng. Ban đầu, tôi nghĩ đó chỉ là một thói quen xấu. Tôi tưởng con đang mất tập trung, đang làm quá, hoặc đơn giản là chưa biết kiểm soát bản thân.
Nhưng rồi tôi nhận ra mình đã hiểu sai.
Đằng sau những vết xước nhỏ trên da tay, những sợi tóc rơi trên bàn học và ánh mắt căng thẳng của con… không phải là sự bướng bỉnh hay chống đối. Đó là một tín hiệu rất âm thầm của lo âu. Một đứa trẻ không biết gọi tên cảm xúc của mình, đôi khi sẽ để cơ thể lên tiếng thay.
Bài viết này là câu chuyện thật của một người mẹ – về hành trình từ hoang mang, tự trách đến kiên định đồng hành cùng con vượt qua rối loạn lo âu. Nếu bạn cũng từng thấy con nhổ tóc khi căng thẳng, cào cấu da, cắn móng tay hay có những hành vi lặp đi lặp lại khi áp lực tăng cao, có thể điều con cần không phải là lời trách móc… mà là một người lớn đủ hiểu để ở bên con đúng cách.
Khi tôi lần đầu nhận ra con có những hành vi bất thường
Tôi bắt đầu chú ý đến điều đó vào một buổi tối rất bình thường. Con đang ngồi làm bài tập thì bỗng nhiên dùng móng tay cào liên tục vào cánh tay mình, hết lần này đến lần khác. Lúc ấy tôi chỉ nghĩ con bị muỗi đốt nên không để ý nhiều. Nhưng vài ngày sau, tôi lại thấy con ngồi trước bàn học và nhổ tóc. Không phải một hai sợi vô tình, mà là từng sợi một, như một phản xạ vô thức.
Mắt con nhìn xuống bàn. Gương mặt căng cứng. Cả người như đang nén lại một điều gì đó rất khó chịu.
Tôi giật mình hỏi:
“Con làm gì vậy? Sao lại nhổ tóc?”
Con chỉ khẽ đáp:
“Con không biết… tự nhiên con thấy khó chịu.”
Câu trả lời ấy lúc đó chưa đủ để tôi hiểu. Tôi vẫn nghĩ đơn giản rằng con chỉ đang căng thẳng vì học. Nhưng rồi càng quan sát, tôi càng thấy mọi thứ không còn là chuyện “do áp lực học hành một chút” nữa.
Những dấu hiệu khiến tôi bắt đầu nghi ngờ con đang bị rối loạn lo âu
Sau một thời gian âm thầm để ý, tôi nhận ra hành vi của con không hề ngẫu nhiên. Mỗi khi chuẩn bị kiểm tra, làm bài khó, sợ bị chê trách, hoặc lo lắng về một điều gì đó chưa xảy ra, con lại bắt đầu cào cấu da hoặc nhổ tóc.
Có hôm, tôi nhìn thấy da tay con trầy xước nhẹ. Có hôm, trên bàn học rơi vài sợi tóc. Những chi tiết nhỏ ấy khiến tim tôi như chùng xuống.
Tôi bắt đầu tự hỏi:
Con đang chịu áp lực gì mà mình không biết?
Con đang lo đến mức nào mà cơ thể phải phản ứng như vậy?
Hay đây là một trong những dấu hiệu rối loạn lo âu ở trẻ mà mình đã vô tình bỏ qua?
Càng nghĩ, tôi càng lo.
Sai lầm đầu tiên của tôi: Nghĩ rằng con đang cố tình
Thú thật, ở giai đoạn đầu, tôi đã phản ứng không đúng cách. Tôi từng nói với con bằng giọng sốt ruột, thậm chí có lúc là trách móc:
“Con đừng nhổ tóc nữa, xấu lắm.”
“Sao con cứ làm mấy cái thói quen kỳ vậy?”
“Con phải kiểm soát bản thân chứ.”
Tôi nghĩ chỉ cần nhắc nhiều, con sẽ dừng lại. Tôi nghĩ đây là vấn đề của ý thức. Nhưng không. Con vẫn tiếp tục. Thậm chí, có lần vừa nghe tôi nhắc, con bật khóc.
Giữa những tiếng nấc nghẹn, con nói một câu khiến tôi lặng người:
“Con không cố ý… nhưng con không biết làm sao để dừng lại.”
Chính câu nói ấy đã khiến tôi nhận ra một sự thật đau lòng: con không hề chống đối. Con không hề muốn làm như vậy. Và càng không phải đang “làm quá” để thu hút sự chú ý. Con thực sự đang mắc kẹt trong một cảm giác khó chịu mà chính con cũng không hiểu hết.
Cảm giác bất lực của một người mẹ khi con có dấu hiệu lo âu kéo dài
Từ sau đó, tôi bắt đầu quan sát kỹ hơn mọi biểu hiện của con. Tôi nhận ra con không chỉ nhổ tóc hay cào cấu da. Con còn thường xuyên lo lắng về những điều chưa xảy ra. Con hay hỏi đi hỏi lại: “Mẹ ơi, con làm vậy đúng chưa?” Con khó ngủ trước những ngày có bài kiểm tra. Con dễ căng thẳng khi phải thử một việc mới. Con sợ bị chê, sợ làm sai, sợ người khác không hài lòng.
Và cứ mỗi lần lo âu tăng lên, những hành vi ấy lại xuất hiện.
Lúc đó, trong đầu tôi là hàng loạt câu hỏi:
Có phải con đang gặp vấn đề tâm lý?
Có phải mình đã vô tình gây áp lực cho con quá nhiều?
Có phải con đang rơi vào một dạng rối loạn lo âu ở trẻ mà mình không nhận ra?
Tôi lo. Tôi sợ. Tôi tự trách. Nhưng điều khiến tôi bất lực nhất là tôi không biết phải bắt đầu từ đâu để giúp con.
Bước ngoặt quan trọng: Khi tôi quyết định tìm đến chuyên gia tâm lý
Một người bạn sau khi nghe tôi kể đã nhẹ nhàng nói:
“Có thể con đang bị rối loạn lo âu, bạn thử cho con gặp chuyên gia tâm lý xem sao.”
Ban đầu, tôi ngại lắm. Trong đầu tôi vẫn còn một rào cản rất lớn: Con mình có nghiêm trọng đến mức phải gặp chuyên gia sao? Liệu như vậy có phải là mình đang thừa nhận con “có vấn đề”?
Nhưng rồi tôi nhận ra một điều rất quan trọng: nếu con thật sự đang gặp khó khăn, mình không thể tiếp tục đoán mò. Sự chần chừ của người lớn đôi khi lại khiến trẻ phải chịu đựng lâu hơn. Và trong hành trình nuôi dạy con, có những lúc yêu thương không đủ – cha mẹ còn cần cả sự hiểu đúng.
Vì vậy, tôi quyết định đưa con đi đánh giá tâm lý.
Khi tôi hiểu ra: Đó không phải là thói quen xấu, mà là hành vi tự xoa dịu khi trẻ lo âu
Sau khi trao đổi và được đánh giá, chuyên gia giải thích cho tôi một điều khiến tôi thực sự “vỡ ra”. Những hành vi như nhổ tóc khi căng thẳng, cào cấu da, bứt móng tay, cắn môi, cắn móng… có thể là cơ chế giải tỏa căng thẳng của trẻ lo âu. Trong tâm lý học, đây được gọi là hành vi tự xoa dịu (self-soothing behavior).
Khi trẻ cảm thấy quá áp lực, quá lo lắng hoặc không biết cách xử lý cảm xúc của mình, cơ thể sẽ tự tìm một cách để giải tỏa. Đó không phải là sự chống đối. Cũng không phải trẻ cố tình làm xấu bản thân. Đó chỉ là cách mà hệ thần kinh của con đang cố gắng tự điều chỉnh khi rơi vào trạng thái quá tải.
Lúc nghe điều này, tôi vừa nhẹ nhõm, vừa đau lòng.
Nhẹ nhõm vì cuối cùng tôi hiểu con không “hư”, không “kỳ quặc”, không “thiếu ý thức” như mình từng nghĩ. Đau lòng vì tôi nhớ lại những lần mình đã trách con, trong khi con đang âm thầm chiến đấu với lo âu bằng tất cả những gì cơ thể con biết làm.
Điều khó nhất cha mẹ phải học: Kiên định và bình tĩnh khi đồng hành cùng trẻ lo âu
Chuyên gia nói với tôi một câu mà đến giờ tôi vẫn nhớ mãi:
“Điều con cần không phải là lời nhắc ‘đừng làm vậy’, mà là một người lớn đủ bình tĩnh để giúp con học cách quản lý lo âu.”
Câu nói ấy đã thay đổi hoàn toàn cách tôi nhìn nhận hành vi của con.
Tôi bắt đầu hiểu rằng hành vi cào cấu da hay nhổ tóc không phải là vấn đề gốc. Đó chỉ là biểu hiện bên ngoài. Gốc rễ thực sự nằm ở lo âu. Và nếu muốn giúp con, điều cha mẹ cần làm không phải là chỉ chăm chăm “sửa hành vi”, mà là học cách đồng hành với cảm xúc của con – bằng sự kiên định, bình tĩnh và kiên nhẫn.

Những thay đổi nhỏ nhưng quan trọng trong cách tôi đồng hành cùng con
Sau khi hiểu rõ hơn về tình trạng của con, tôi bắt đầu thay đổi từng chút một.
Trước hết, tôi ngừng trách móc hành vi của con. Thay vì nói: “Con đừng nhổ tóc nữa”, tôi chuyển sang hỏi: “Có phải con đang lo lắng điều gì không?” Chỉ một câu hỏi như vậy thôi cũng đủ khiến con cảm thấy mình được thấu hiểu hơn là bị phán xét.
Tiếp theo, tôi giúp con học cách nhận diện cảm xúc. Trước đây, con chỉ biết nói: “Con thấy khó chịu.” Nhưng dần dần, tôi giúp con gọi tên chính xác hơn những gì con đang trải qua: con đang lo lắng, con đang sợ sai, con đang áp lực, con đang sợ bị chê trách. Khi trẻ hiểu cảm xúc của mình là gì, trẻ mới có cơ hội học cách điều chỉnh nó.
Song song với đó, tôi cùng con tập những cách giảm căng thẳng đơn giản mà chuyên gia hướng dẫn: hít thở sâu, bóp bóng mềm, viết ra điều khiến con lo, nghỉ ngắn khi quá căng thẳng, hoặc rời bàn học vài phút để cơ thể “hạ nhiệt”. Ban đầu, con vẫn quên. Có những lúc tôi nhắc xong vài phút sau con lại vô thức đưa tay lên cào hoặc nhổ tóc. Nhưng khác với trước đây, tôi không còn quát mắng nữa. Tôi chỉ nhẹ nhàng kéo con trở lại với những cách an toàn hơn.
Và chính sự kiên trì lặp lại đó đã tạo nên thay đổi.
Sự thay đổi của con không đến trong một ngày
Nhiều cha mẹ thường hỏi tôi:
“Sau khi can thiệp, con có hết ngay không?”
Câu trả lời là không.
Có những ngày con vẫn nhổ tóc. Vẫn cào tay. Vẫn lo lắng quá mức. Nhưng điều khác biệt là con bắt đầu nhận ra khi nào mình đang lo, biết dừng lại sớm hơn, biết tìm đến bố mẹ để chia sẻ thay vì âm thầm chịu đựng một mình.
Với người ngoài, đó có thể chỉ là những thay đổi rất nhỏ. Nhưng với tôi, đó là những bước tiến vô cùng lớn.
Bởi vì hành trình đồng hành với trẻ rối loạn lo âu chưa bao giờ là hành trình “hết ngay”. Đó là hành trình con dần hiểu mình hơn, và cha mẹ dần học cách trở thành điểm tựa đúng nghĩa.
Cha mẹ cần làm gì khi thấy con nhổ tóc, cào cấu da hoặc tự làm đau nhẹ khi căng thẳng?
Nếu bạn cũng từng thấy con nhổ tóc khi căng thẳng, cào cấu da, cắn móng tay, cắn môi hoặc có những hành vi tự làm đau nhẹ, xin đừng vội kết luận rằng con hư, con chống đối hay con cố tình làm vậy để được chú ý.
Rất có thể, con đang vật lộn với lo âu mà chưa biết cách diễn đạt.
Điều quan trọng nhất không phải là ép con dừng hành vi ngay lập tức, mà là:
1. Bình tĩnh quan sát thời điểm hành vi xuất hiện
Hãy để ý xem con thường cào cấu hay nhổ tóc trước khi kiểm tra, sau khi bị nhắc nhở, khi phải làm bài khó hay khi gặp điều gì khiến con sợ hãi. Việc xác định “ngòi nổ” sẽ giúp cha mẹ hiểu đúng nguyên nhân.
2. Đừng chỉ nhìn vào hành vi, hãy nhìn vào cảm xúc phía sau
Hành vi chỉ là phần nổi. Lo âu mới là phần chìm. Nếu chỉ cố “dập” hành vi mà không giải quyết cảm xúc, vấn đề rất dễ lặp lại hoặc chuyển sang một biểu hiện khác.
3. Trò chuyện với con bằng thái độ không phán xét
Thay vì nói “Con đừng làm vậy nữa”, hãy thử hỏi: “Lúc đó con thấy thế nào?” hoặc “Có điều gì làm con khó chịu không?” Một đứa trẻ lo âu rất cần cảm giác an toàn trước khi sẵn sàng mở lòng.
4. Dạy con những cách giải tỏa căng thẳng an toàn hơn
Hít thở sâu, bóp bóng mềm, vẽ, viết ra nỗi lo, nghỉ ngắn, vận động nhẹ… đều là những cách giúp trẻ thay thế dần hành vi tự làm đau nhẹ bằng cơ chế điều chỉnh lành mạnh hơn.
5. Tìm sự hỗ trợ chuyên môn khi cần
Nếu hành vi lặp lại thường xuyên, kéo dài, làm tổn thương da đầu – da tay, ảnh hưởng đến học tập, giấc ngủ, tâm trạng hoặc khiến trẻ ngày càng thu mình, cha mẹ nên đưa con đến chuyên gia tâm lý để được đánh giá sớm.
Điều tôi nhận ra sau hành trình này
Trước đây, tôi từng nghĩ nhiệm vụ của cha mẹ là sửa lỗi cho con, là giúp con mạnh mẽ hơn, hoàn hảo hơn, giỏi hơn. Nhưng bây giờ tôi hiểu một điều sâu sắc hơn nhiều: nhiệm vụ của cha mẹ không phải là biến con thành một phiên bản “ổn” trong mắt người lớn, mà là trở thành nơi an toàn để con quay về khi lo âu ập đến.
Một đứa trẻ lo âu không cần một người lớn luôn nói:
“Con phải mạnh mẽ lên.”
Con cần một người đủ dịu dàng để nói:
“Con lo cũng không sao. Mẹ ở đây với con.”
Chỉ khi trẻ cảm thấy an toàn, hệ thần kinh của trẻ mới có cơ hội dịu lại. Chỉ khi được thấu hiểu, trẻ mới dần học được cách tự điều chỉnh bản thân.
Lời nhắn gửi đến những cha mẹ đang đi qua hành trình giống tôi
Nuôi dạy một đứa trẻ lo âu đôi khi giống như đi qua một con đường dài với rất nhiều khúc quanh. Có lúc bạn sẽ hoang mang. Có lúc bạn sẽ mệt mỏi. Có lúc bạn sẽ tự trách bản thân vì đã không hiểu con sớm hơn. Nhưng rồi khi bạn dần hiểu con hơn, bạn sẽ nhận ra:
Sự kiên định của cha mẹ chính là điểm tựa lớn nhất giúp con vượt qua rối loạn lo âu.
Và đôi khi, điều con cần không phải là một bài học lớn lao hay một lời khuyên hoàn hảo.
Chỉ cần bạn ngồi xuống bên con. Lắng nghe con. Ở đó với con.
Chỉ thế thôi. Nhưng với một đứa trẻ đang lo âu, đó có thể là cả thế giới.