Menu Đóng

Tuổi thơ của con ở đâu, khi bố chỉ thấy những khoảng lặng?

Con trai của bố – Đứa trẻ mà bố yêu thương

Bố viết những dòng này khi đêm đã xuống, cả nhà chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ và tiếng thở đều đều của con trong phòng bên cạnh. Bố biết, nếu ngày mai khi đọc được những dòng này, con vẫn chưa thể gọi “Bố ơi” một cách tự nhiên, vẫn chưa thể chạy ào vào vòng tay bố sau một ngày dài như những đứa trẻ khác. Nhưng bố muốn viết – để nói hết những điều mà bao lâu nay, bố giữ trong lòng.

Đã 5 năm rồi, từ ngày bác sĩ nói với bố mẹ rằng: “Con trai anh chị thuộc phổ tự kỷ.”
Câu nói ấy như một nhát dao xé toạc những ước mơ giản dị của bố mẹ: được nghe tiếng con bi bô, được thấy con hòa mình trong tiếng cười đùa của bạn bè, được thấy con gọi “Bố ơi, mẹ ơi” mỗi khi chạy về từ trường.

Hôm nay, khi nhìn qua khung cửa sổ lớp học, bố thấy các bạn nhỏ ríu rít bên nhau, chơi trò chuyền bóng, cười vang không ngớt. Còn con – lặng lẽ ở một góc sân, ánh mắt như nhìn về một thế giới khác – nơi không có tiếng ồn, không có đám đông, chỉ có con với những thứ con yêu thích. Tim bố thắt lại. Bố ước gì mình có thể bước vào thế giới ấy, nắm tay con, kéo con trở lại, trao cho con một tấm vé vào cuộc vui của tuổi thơ. Nhưng bố thật sự bất lực.

Bố từng tự hỏi hàng nghìn lần: “Có phải do bố không tốt? Có phải vì bố không dành đủ thời gian cho con? Hay vì ngày trước bố mải mê với công việc, nghĩ rằng chỉ cần kiếm nhiều tiền là con sẽ có tất cả?”
Mỗi câu hỏi như một nhát dao cứa sâu vào lòng. Bố cảm thấy dằn vặt, thấy tội lỗi và bất lực cùng lúc.

Có những tối, bố thấy mẹ ngồi lặng trước góc học tập của con, ánh mắt đỏ hoe vì khóc. Mẹ bảo: “Chỉ cần con gọi một tiếng ‘Mẹ ơi’, mẹ sẽ thấy cả thế giới này đáng sống.”
Còn bố – bố cũng chỉ cần một lần được nghe con gọi “Bố ơi” thôi, dù chỉ một lần, rồi bố có thể chờ thêm bao nhiêu năm nữa cũng được.

Con trai à, bố biết con đang chiến đấu theo cách của riêng mình. Con không cố ý đứng bên lề cuộc vui, không cố ý làm bố mẹ đau lòng. Chỉ là thế giới này quá ồn ào, quá nhanh, quá khó hiểu với con. Bố hiểu, nhưng vẫn đau. Đau vì không thể chia sẻ cùng con mọi niềm vui nhỏ bé của tuổi thơ. Đau vì thấy con thiệt thòi. Đau vì mỗi bước con đi đều là một chặng đường dài gập ghềnh mà bố mẹ không thể thay con đi.

Nhưng bố hứa với con – dù bất lực, dù dằn vặt, dù mệt mỏi – bố vẫn sẽ đi cùng con đến cuối con đường. Bố sẽ học cách bước chậm lại để đi cùng con. Sẽ tập kiên nhẫn để đợi ngày con mở cửa thế giới của mình, đợi ngày bố có thể cùng con chạy nhảy ngoài kia, giữa tiếng cười của bạn bè, giữa bầu trời tuổi thơ rực rỡ.

Con trai của bố, hãy tin rằng, bố mẹ sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Cho dù thế giới ngoài kia có khắc nghiệt đến đâu, bố mẹ vẫn sẽ là nơi bình yên nhất để con trở về. Và một ngày nào đó, khi con sẵn sàng, bố tin tiếng “Bố mẹ ơi” sẽ vang lên – ấm áp và đẹp nhất trong cuộc đời bố.

Bố của con.

Bài liên quan

Home
Hotline
Chỉ đường
Zalo Chat
Tư vấn