
Mẹ ơi,
Nửa đêm, con nghe thấy mẹ đang viết. Tuy con không biết nói, nhưng con cảm nhận được từng tiếng thở dài của mẹ. Con thấy bàn tay mẹ run run, nước mắt mẹ rơi “tí tách” xuống giấy. Con biết mẹ đã đau rất nhiều – không chỉ vì con chưa thể gọi mẹ, mà còn vì những lời bàn tán từ người ngoài khiến mẹ thấy mình bất lực và lạc lõng.
Có thể mẹ nghĩ con không biết, nhưng con vẫn cảm nhận được…
Con biết những đêm mẹ thức trắng, tìm mọi cách để con có thể nói, để con không còn lặng im như một hòn đá. Con biết mẹ đang cố gắng học từng cách chơi, từng cách dạy con, dù mệt đến mức đôi mắt mẹ đỏ hoe. Con thấy mẹ cười với mọi người, nhưng trong mắt mẹ con không cảm nhận được niềm vui. Chỉ có những nỗi đau.
Con cũng biết là bố buồn. Bình thường có thể bố luôn tỏ ra mạnh mẽ, nhưng con nghe được tiếng nghẹn trong cổ họng bố, thấy bàn tay bố siết chặt khi nghĩ về con. Bố muốn con bình thường, nhưng con của hiện tại … ít nhất là chưa thể.
Bố mẹ ơi, con không muốn bố và mẹ bị tổn thương bởi những lời người ta nói. Con không muốn bố mẹ thấy mình là người mẹ tồi, là một người bố không tốt. Vì với con, bố mẹ là cả thế giới. Con không thể chạy đến ôm hai người thật chặt và nói: “ Bố mẹ ơi, đừng buồn nữa, con thương hai người lắm”. Nhưng trong lòng con, câu nói đó đã được lặp đi lặp lại rất nhiều lần.
Có những lúc, con muốn hòa vào cuộc vui của các bạn. Con muốn nói một điều gì đó, muốn cười thành tiếng, nhưng rồi cổ giọng con như không thể cất lên tiếng. Cả cơ thể con như đang bị kìm lại. Mẹ đừng nghĩ con không muốn cố gắng. Con vẫn cố gắng mỗi ngày, chỉ là con đang cố gắng theo cách khác. Nhưng mẹ ơi, con hứa… con sẽ tìm đường ra, để đến gần mẹ hơn.

Mẹ đã nói rằng một ngày nào đó con sẽ gọi “Mẹ ơi”… Con cũng tin như vậy. Đến ngày đó, mẹ sẽ không còn khóc vì cô đơn, mà sẽ khóc vì hạnh phúc. Ngày đó, ba sẽ không phải gồng mình mạnh mẽ nữa, mà sẽ cười thật to vì niềm vui và tự hào.
Còn bây giờ, xin mẹ hãy tin rằng con vẫn đang nghe, vẫn đang cảm nhận, và vẫn đang yêu mẹ, yêu bố, yêu gia đình mình theo cách của riêng con.
Mẹ ơi… cảm ơn vì đã không bỏ con. Cảm ơn vì đã chọn đi cùng con, dù con đường này đầy đá nhọn và nhiều nỗi đau.