Menu Đóng

Đau đớn và giằng xé khi con gái 3 tuổi bị chẩn đoán tự kỷ

Đây là tâm thư của một người mẹ khi vừa nhận tin con gái 3 tuổi bị chẩn đoán tự kỷ:

Gửi đến ai đó… có thể là chính tôi của ngày mai,

Tôi đang ngồi đây, trong góc nhỏ của căn phòng vốn luôn đầy ắp tiếng cười của con bé — đứa con gái bé bỏng mới tròn ba tuổi. Nhưng hôm nay, căn phòng ấy như bị rút hết không khí. Yên lặng. Lạnh lẽo. Và tôi thì đang rơi tự do vào một khoảng tối không đáy.

Sáng nay, tôi đưa con đi khám như lời khuyên của một cô giáo mầm non. Chỉ là vài câu nói “con ít giao tiếp quá, con không chơi với bạn”. Tôi vẫn nghĩ, chắc chỉ là con chậm nói, rồi lớn sẽ hết thôi. Ai ngờ…

Tôi còn nhớ từng ánh mắt của bác sĩ khi đọc bảng đánh giá. Giọng bác sĩ không gay gắt, không khẳng định như một bản án, nhưng từng từ ông nói ra như kim châm vào ngực tôi:
“Con có nguy cơ cao mắc rối loạn phổ tự kỷ.”

Tôi cười trừ. Tôi gật đầu. Tôi hỏi vài câu cho có lệ. Tôi cố tỏ ra hiểu biết, cố nuốt trôi chữ “tự kỷ” như thể nó là một điều gì đó tôi đã chuẩn bị sẵn. Nhưng không — làm sao tôi có thể?

Về đến nhà, tôi mới vỡ oà. Nước mắt không chảy ra vì tôi còn đang sốc. Tôi không thể tin nổi. Không thể nào. Con tôi bình thường mà! Con vẫn cười với tôi, vẫn ôm tôi mỗi tối, vẫn thích ôm gấu bông và nhún nhảy khi nghe nhạc. Vậy thì sao lại là… tự kỷ?

Tôi bắt đầu quay cuồng trong hàng trăm câu hỏi:
Là do tôi mang thai không cẩn thận?
Là do tôi sinh mổ?
Là vì tôi đi làm sớm quá?
Hay vì tôi đã cho con xem điện thoại nhiều hơn tôi nên làm?

Lắng nghe Podcast tại đây: [Góc chữa lành] Trẻ rối loạn PTK

Tôi trách mình. Trách cái xã hội cuốn tôi đi. Trách cả việc tôi không nhận ra sớm. Tôi như một người mẹ thất bại — không bảo vệ nổi con, không hiểu nổi con, và giờ thì… không biết sẽ làm gì tiếp theo.

Tôi không dám nói với ai. Chồng tôi còn chưa biết kết quả buổi khám sáng nay. Tôi sợ ánh mắt của anh — ánh mắt có thể sẽ đầy lo lắng, hoặc tệ hơn, là thất vọng. Tôi sợ cả những câu hỏi từ ông bà nội ngoại, bạn bè, người thân: “Con bé sao rồi?” — tôi sẽ phải trả lời ra sao?

Tôi từng mơ về những ngày con lớn lên, đi học, có bạn bè, vẽ tranh, múa hát, tự tin đứng trên sân khấu. Nhưng giờ đây, một giấc mơ mới mà tôi chưa từng hình dung lại ập đến: can thiệp sớm, trị liệu hành vi, phòng khám, đánh giá định kỳ, các mốc phát triển, nguy cơ chậm ngôn ngữ, chậm giao tiếp… Tôi mù mịt. Tôi không biết phải bắt đầu từ đâu. Tôi sợ sẽ đi sai hướng, sợ làm con tổn thương hơn.

Tôi chỉ là một người mẹ bình thường thôi mà. Tôi không phải chuyên gia, không phải nhà tâm lý, không phải bác sĩ. Tất cả những gì tôi có là tình yêu thương dành cho con — liệu có đủ không?

Tôi thấy mình như đang trôi giữa biển, không phao, không hướng bơi, chỉ có con đang ngồi đó, ánh mắt vẫn lơ đãng nhìn vào khoảng không nào đó, chẳng thèm nhìn vào mắt mẹ.

Nhưng có một điều tôi chắc chắn…
Dù con có là ai, con vẫn là con gái của mẹ.
Con vẫn là thế giới của mẹ.
Và mẹ sẽ học cách hiểu con, từng chút một.
Dù có mất bao lâu, dù có bao nhiêu nước mắt nữa rơi xuống.

Viết những dòng này, mẹ không mong ai hiểu hết nỗi đau này. Mẹ chỉ mong mình đủ mạnh mẽ để bước qua — vì con, vì mẹ, vì hành trình mới bắt đầu…

Gửi đến tất cả những người mẹ đang cùng tâm trạng như tôi,
Chúng ta không đơn độc.
Và con chúng ta cũng không đáng bị thương hại.
Chúng cần yêu thương, cần hiểu biết, cần sự kiên trì — và điều đó, chỉ chúng ta mới có thể mang đến cho con.

Mẹ của một thiên thần… đặc biệt.

Mẹ đã viết cho con những lời yêu thương đầy ắp. Giờ đây, hãy thử khẽ nhắm mắt và tưởng tượng: con cũng đang ngồi đây, đối diện mẹ, nhưng thay vì nói thành tiếng, con gửi lời đáp lại qua từng dòng chữ. Đó là bức thư độc thoại nội tâm của con – những điều con muốn nói, nhưng chưa thể nói bằng miệng.

Xem thêm tại đây: Mẹ ơi, con ở đây…

Bài liên quan

Home
Hotline
Chỉ đường
Zalo Chat
Tư vấn